Giang Yến đóng cửa xe giúp cô, anh vòng đến vị trí ghế lái mở cửa ngồi vào trong.
Anh cứ nghĩ chủ đề này sẽ kết thúc tại đây, nhưng không ngờ khi đang thắt dây an toàn thì Thư Uyển lại quay sang nhìn anh từ tốn nói thêm một câu nữa, "Giang Yến này, em cảm thấy anh dễ bị chòng ghẹo lắm nhé."
Tay đang thắt dây an toàn của Giang Yến hơi khựng lại, anh bình tĩnh lại quay sang nhìn vào mắt cô, giấu đầu hở đuôi hỏi: "Vậy à?"
Thư Uyển chớp mắt: "Không phải vậy à?"
Giang Yến cong môi: "Vậy Uyển Uyển có muốn thử kỹ năng khác không?"
Người con gái ngớ ra: "?"
Giang Yến ung dung nói tiếp: "Nếu em muốn thử thì trên đường về chúng ta ghé vào cửa hàng tiện lợi mua ít đồ nên mua nhé?"
Lần này tới lượt Thư Uyển đỏ tai: "…"
Giang Uyến quan sát cô, thấy dáng vẻ hốt hoảng hiếm hoi này của cô thì càng cười tươi hơn.
"Xem ra Uyển Uyển của chúng ta cũng dễ bị chọc ghẹo lắm nhé." Giang Yến mỉm cười, học theo giọng điệu ban nãy của cô kéo dài giọng.
Thư Uyển không nói gì nữa.
Lần này cô thua thảm thương luôn.
Giang Yến thấy cô không nói tiếng nào thì dừng lại không đùa tiếp nữa, giơ tay xoa đầu cô cưng chiều nói: "Không chọc em nữa, chúng ta về nhà thôi."
…
Lúc hai người về tới hoa viên Xuyên Lan thì đã là chín giờ tối.
Tuy rằng trước khi xác định quan hệ bọn họ có hơi mập mờ với nhau, nhưng dù cùng sống chung dưới một mái hiên nhưng ngay từ lúc bắt đầu cô đã rạch ròi mọi chuyện, chỉ coi mối quan hệ của bọn họ là chủ nhà và khách thuê mà thôi.
Nhưng bây giờ hai người đã xác định yêu nhau rồi nên hiện tại không thể rạch ròi như ngày trước nữa.
Vào nhà xong Thư Uyển bỗng cảm thấy không biết nên đi đâu làm gì.
Người con gái ngẫm nghĩ, bây giờ cả hai nên ngủ chung trên một chiếc giường hay mỗi người một phòng như cũ đây?
Nhược điểm của việc chưa bao giờ yêu đương là chưa có kinh nghiệm mà đã bắt đầu nhập cuộc, nhưng giờ đi hỏi người khác thì cũng không tiện lắm, vì chuyện yêu nhau này đâu có ai giống ai đâu.
Thư Uyển thầm nghĩ ngợi một hồi rồi dứt khoát để bản thân vào trạng thái bị động như ngày trước, binh đến tướng chặn, nước lên đất ngăn thôi.
Giang Yến thì vẫn bình thường không có ý gì khác, sau khi đóng cửa xong anh chỉ dặn dò Thư Uyển một câu đi nghỉ ngơi sớm đi, hôm qua ngủ không ngon thì hôm nay ngủ bù lại rồi thôi không nói thêm gì nữa.
Thư Uyên đáp lại một tiếng, chúc anh ngủ ngon xong thì về phòng đi tắm.
Cô vốn định đi nghỉ ngơi ngủ bù cho ngày hôm qua như lời anh nhưng sau khi ra khỏi phòng tắm, nằm trên giường nhắm mắt một hồi lâu nhưng vẫn không thấy buồn ngủ chút nào.
Thư Uyển lăn qua lăn lại một hồi thì dứt khoát ngồi bật dậy đi ra khỏi phòng ngủ.
Giang Yến cũng chưa ngủ, phòng vẫn còn sáng đèn, anh cũng không đóng cửa phòng lại.
Sau khi đến gần Thư Uyển thấy anh đang đứng bên cửa sổ trong phòng ngủ, tay trái cầm điện thoại áp bên tai, tay phải kẹp một điếu thuốc thong thả đưa vào miệng rít một hơi, sau đó chậm rì phả ra một làn khói trắng.
Mùi thuốc của anh rất nhạt không khiến cô thấy sặc lắm, không biết là của hãng nào nữa.
Có lẽ vì vừa tắm xong nên trên trán Giang Yến còn hơi ướt.
Anh mặc bộ đồ dài tay màu đen thường mặc ở nhà, áo cổ chữ V không cài hai nút trên khoe ra xương quai xanh quyến rũ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!