Thư Uyển tan học lúc năm giờ rưỡi chiều, vì phải về công ty một chuyến nên khi Giang Yến chạy tới trường học thì đã muộn mất nửa tiếng.
Cũng chỉ muộn có nửa tiếng thôi nên Thư Uyển cũng chẳng để ý lắm, nhưng Giang Yến thì không thấy vậy, lúc Thư Uyển vừa lên xe là anh đã thuận tay đưa cho cô một hộp quà nhỏ màu trắng.
Người con gái gài dây an toàn xong thì quay mặt qua nhìn anh, hơi không hiểu hỏi: "Cái này là gì đây?"
"Quà xin lỗi vì đến muộn, em mở ra xem thử xem có thích không?" Giang Yến nhìn cô cười đầy yêu chiều.
"Chu đáo vậy sao?" Thư Uyển vô cùng ngạc nhiên nhận lấy hộp quà Giang Yến đưa.
Cô mở hộp ra thì thấy anh tặng mình một chiếc vòng tay của Bulgari, chiếc này thuộc bộ sưu tập DIVAS DREAM, dây dạng móc xích rose gold nạm ngọc trai hình quạt, giá không hề rẻ chút nào.
*chiếc vòng rẻ nhất của hãng này khoảng 16 triệu rưỡi.
Chỉ tới muộn nửa tiếng mà đã tặng cô món quà đắt giá thế này thì cũng quá xa hoa lãng phí kinh khủng.
"Bình thường anh hay tặng người khác mấy món giá tầm như này à?" Thư Uyển tò mò.
"Bình thường tôi không tặng đồ cho người khác." Giang Yến nhẹ nhàng trả lời.
Người con gái bĩu môi, trêu anh: "Xem ra sau này mỗi khi gặp nhau em không thể tới trễ được rồi, nếu không thì phải mua quà xin lỗi anh mất."
"Em tới trễ thì trễ, không cần phải mua quà xin lỗi đâu." Giang Yến từ tốn nói, "Việc hẹn hò trước giờ vốn là đàn ông đợi phụ nữ mà."
Thư Uyển thắc mắc: "Quan niệm này anh học ở đâu đấy?"
Giang Yến ngẫm nghĩ, mặt mày nghiêm túc đáp: "Chắc là, lớp Nam đức nhỉ?"
*Nam đức: chế từ Nữ đức.
Thư Uyển biết thừa anh đang đùa nhưng vẫn bị anh chọc cười: "Anh từng học cả lớp Nam đức cơ à?"
Giang Yến lái xe, tầm mắt luôn tập trung nhìn về phía trước, vẻ mặt anh rõ đứng đắn nhưng khi mở miệng thì câu từ lại thắm đượm sự dịu dàng và cưng chiều khôn nguôi: "Lần đầu yêu đương nên anh sợ mình làm không tốt, lỡ khiến em thất vọng thì anh biết làm sao đây."
Nói thật, lúc nghe thấy Giang Yến nói vậy Thư Uyển đã sững sờ mất một hồi.
Cô nhìn góc nghiêng sắc sảo của anh, bỗng nghĩ rốt cuộc là gia đình như thế nào mới có thể nuôi dạy ra một chàng trai như Giang Yến.
Dịu dàng nhưng không quá lố lăng, cư xử rất đúng mực.
Đã vậy còn luôn bắt sóng được những "ý tưởng kỳ lạ" của cô, đưa ra những câu trả lời khiến cô bất ngờ.
Giang Yến cảm nhận được ánh nhìn của cô, nhân lúc đèn đỏ quay sang nhìn cô, "Mặt anh dính gì à, sao em nhìn đắm đuối quá vậy?"
Người con gái mỉm cười dựa vào lưng ghế, "Em đang ngắm thử xem nhan sắc của lớp trưởng lớp Nam đức trông như thế nào ấy mà."
Giang Yến cười hỏi: "Thấy thế nào? Thích không?"
Thư Uyển vâng một tiếng, đáp một câu không ai ngờ tới: "Cũng được."
Giang Yến ngạc nhiên: "Chỉ cũng được thôi ư?"
Thư Uyển lại vâng tiếng nữa, giải thích rằng sợ anh kiêu ngạo nên mới trả lời như thế.
Giang Yến cười cong cả mắt, anh nhìn chăm chú đôi con ngươi màu hổ phách của cô, khe khẽ thủ thỉ: "Vậy liệu anh có thể hiểu rằng em đang suy nghĩ một đằng nói một nẻo không?"
Sao Thư Uyển chịu thừa nhận được.
Cô bĩu môi quay đầu nhìn về phía trước, hất hất cằm: "Đèn xanh rồi kìa, đi được rồi đó anh."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!