Chương 35: (Vô Đề)

Trần Tố "vâng" một tiếng rồi cúi xuống xách cổ áo của Triệu Địch lên như xách con gà, kéo gã lên khỏi mặt đất.

"Mày dẫn tao đi đâu? Hả? Mày muốn dẫn tao đi đâu hả?" Triệu Địch sợ hãi la hét.

"Bớt lảm nhảm lại đi! Bảo mày đi thì mày đi đi!" Trần Sở kéo gã ra cửa sau của quán bar.

Kiều Thụy Dương sợ anh tức quá làm chuyện dại dột nên sáp lại gần nhắc anh: "Làm vậy ổn không, em thấy hơi nặng ấy?"

Giang Yến âm u liếc cậu chàng: "Xảy ra chuyện gì anh chịu trách nhiệm."

Anh lạnh lùng ra hiệu ra Trần Tố.

Trần Tố vội vàng kéo Triệu Địch không chịu đi kia, điên tiết chửi đổng: "Đi nhanh lên! Mẹ mày cứ lảm nhảm miết!"

Triệu Địch sợ điếng người loạng choạng cất bước, đi được mấy bước thì quay lại nhìn Trần Tố hỏi dồn: "Đi đâu? Mày muốn dẫn tao đi đâu…" 

Tiếng ồn càng ngày càng to.

Nhưng rất nhanh Triệu Địch đã bị Trần Tổ kéo ra khỏi quán bar.

Lỗ tai cuối cùng cũng được yên tĩnh.

Tâm trạng của Giang Yến cũng dần ổn lại.

Kiều Thụy Dương nhìn anh: "Sao rồi, hả giận chưa."

Giang Yến hờ hững trả lời: "Cũng bớt giận rồi."

Kiều Thụy Dương: "Thôi anh đừng giận nữa, nãy em xem lại camera ngày hôm qua thì thấy Thư Uyển cũng không sao cả."

Giang Yến giận dữ lườm cậu chàng: "Không sao hay có sao do cậu quyết định à?" 

"Không không không, anh quyết định, anh quyết định." Kiều Thụy Dương không dám chọc Giang Yến, cậu chàng cười haha nói lảng sang chuyện khác, "Tối nay mình ăn cơm chung ha anh?"

"Không."

"Bận đi ăn với Thư Uyển hả?"

Giang Yến thờ ơ ừ một tiếng.

Kiều Thụy Dương tặc lưỡi, tỏ vẻ người từng trải khuyên anh: "Em nói anh nghe, anh chỉ mới yêu nhau chứ không phải tay sõi đời nên đừng bám con gái người ta quá. Anh nhìn Thư Uyển đi, đâu phải lúc nào người ta cũng bắt anh ở cạnh người ta suốt đâu, anh mà phấn khích quá thì có ngày phản tác dụng cho mà xem."

Giang Yến lạnh lùng lườm cậu chàng, không trả lời lại.

Anh xoay người lấy điện thoại trên bàn, vẫy vẫy tay với cậu chàng: "Anh đi đây."

Kiều Thụy Dương mếu máo: "Đi ngay bây giờ luôn hả?"

Giang Yến đi thẳng ra cửa không hề quay đầu lại lấy một lần, trước khi bước ra ngoài còn bỏ lại một câu cho cậu chàng: "Anh giao tên khốn đó cho cậu đấy."

Cậu chàng lẩm bẩm một câu chẳng có gì vui hết, mất hứng ngồi xuống quầy bar. 

Lý Ngôn Chi – người vừa im lặng pha chế rượu vừa im lặng xem kịch hay thấy thế thì cầm sản phẩm mới của mình đề cử cho cậu chàng: "Anh Thụy Dương, uống thử rượu mới của em không?"

"Được thôi." Kiều Thụy Dương cầm ly rượu lên, lúc thấy màu sắc lòe loẹt trong ly thì nhíu mày hỏi, "Thứ này nhìn giống cầu vồng thế?"

"Đúng rồi đó, ly này được gọi là cầu vồng." Thấy Kiều Thụy Dương nhấp một hớp xong thì Lý Ngôn Chi bắt đầu không kìm được sự tò mò của mình, cười tủm tỉm hỏi cậu chàng: "Ông chủ này, anh Yến thả thứ gì trong tầng hầm ó?"

Kiều Thụy Dương nhấp một hớp rượu, thản nhiên đáp: "Chó."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!