"…." Hạ Mãn Nguyệt nhìn dáng vẻ chìm trong men tình của bạn mình mà thấy hối hận vì vừa nãy mình một hai muốn tìm hiểu chuyện yêu đương nồng nàn của người ta, rõ là Thư Uyển chưa nói gì hết nhưng cô nàng lại cảm thấy mình như bị người ta bóp họng nhét cho một đống cơm chó.
"Không nghe nữa không nghe nữa đâu." Cô nàng ôm cổ Thư Uyển, kết thúc đề tài này: "Trả sách giúp mình đi."
Hai người đùa giỡn ở tầng một, chờ trả sách xong thì cùng nhau lên phòng tự học trên tầng ba.
Thư Uyển làm đề tiếng anh, Hạ Mãn Nguyệt thì đang ôn tập chứng chỉ giáo viên, cả hai định ở lại làm tới gần vào tiết học buổi chiều mới đi.
Chỉ là Thư Uyển chưa làm được bao nhiêu câu tiếng Anh thì điện thoại trên bàn cứ rung lên quấy nhiễu cô học hành.
Cô cầm điện thoại lên, cứ tưởng là tin nhắn trên nhóm nhưng ai ngờ lại là Giang Yến nhắn đến.
Giang Yến: [Tối nay em muốn ăn gì?]
Giang Yến: [Anh gửi em mấy nhà hàng, em tự chọn nhé.]
Tiếp đó là hình ảnh của một vài nhà hàng.
Thư Uyển nhìn từng ảnh một, nhận ra Giang Yến đã gom đầy đủ hết những món ăn của các quốc gia khác nhau.
Thư Uyển cười, hỏi anh: [Long trọng quá vậy? Anh định làm gì đấy?]
Giang Yến trả lời ngay: [Kỉ niệm ngày đầu tiên chúng ta yêu nhau.]
Ngày đầu tiên yêu nhau.
Mặt mày người con gái thắm đượm ý cười.
Thư Uyển: [Em sao cũng được hết, anh tự chọn đi.]
Giang Yến: [Vậy anh chọn xong sẽ nói cho em biết.]
Thư Uyển: [Được.]
Sau khi trả lời tin nhắn xong Thư Uyển theo thói quen lướt sang vòng bạn bè, trượt xuống xem những tin gần đây.
Cô có rất ít bạn bè trên Wechat, kéo hai ba tin đã xem hết những tin mới cập nhật.
Nhưng hôm nay vừa lướt đến một tin nọ thì Thư Uyển đột ngột dừng lại, cô khựng lại nhìn tin ấy một hồi lâu
Giang Yến – người chưa bao giờ đăng gì trên vòng bạn bè mà hôm nay bỗng dưng cập nhật một tin mới.
Ấy là bức ảnh mà anh đã chụp cho cô ở bờ biển vào tối qua.
Thư Uyển ở trong ảnh mặc một chiếc áo khoác dài màu đen, trên cần cổ thon thả chỉ quàng hờ một cái khăn quàng cổ màu trắng.
Cô đứng trên bờ cát, khuôn mặt lạnh lùng được ánh đèn màu cam của ô tô chiếu rọi, phía sau là sóng biển cuồn cuộn dâng trào.
Gió đêm thổi tung lọn tóc của cô, tuyết lớn bay đầu trời trông hệt như lông ngỗng lả tả rơi xuống dùng cái lạnh thấu xương bao trùm cơ thể cô.
Hình ảnh vốn u ám dữ dội nhưng vì có nụ cười của Thư Uyển mà khung cảnh trở nên hiền hòa, tươi sáng hơn hẳn.
Giang Yến đã viết kèm một dòng chữ ở phần nội dung trong tấm ảnh rằng: "Lần đầu tiên trong kiếp này, hôm nay là ngày đầu tiên."
Hàm ý trong đó là gì thì không cần nghĩ cũng hiểu.
Thư Uyển nhìn chằm chằm vào dòng chữ này của anh, chăm chú một hồi lâu thì chợt nhớ lại khoảnh khắc nồng nàn bịn rịn khi sáng của hai người, khi ấy anh đã thì thầm vào tai cô rằng: "Hôm nay là ngày đầu tiên của chúng ta, anh vui lắm."
Giang Yến quả là người dịu dàng và lãng mạn khôn xiết.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!