Thư Uyển cũng không biết vì sao phải đổi tư thế, cô và Giang Yến từ ghế trước di chuyển đến ghế sau của xe, đợi đến khi cô phản ứng lại thì đã thấy mình được anh ôm vào lòng rồi.
Thư Uyển ngồi trên đùi của Giang Yến, cánh tay thon dài choàng qua cổ anh, lòng bàn tay áp vào đôi tai nóng rực ấy của anh.
Giang Yến ngẩng đầu hôn cô, một tay thì giữ cổ của cô, tay còn lại thì ôm lấy vòng eo của cô.
Ngoài cửa sổ là cơn bão tuyết dữ dội.
Trong xe là tiếng m*t hôn và tiếng nhịp tim đập thình thịch của hai người họ, hơi thở nồng cháy bùng lên khuếch đại khắp không gian xe.
Hôm nay Thư Uyển mặc một chiếc áo len dệt kim màu sáng, kiểu dáng cổ chữ V bó sát người.
Dáng người thướt tha của cô được phác họa rõ nét, trông quyến rũ khôn xiết nhưng từ đầu đến cuối anh không hề nảy sinh ý định quá trớn nào, mà anh chỉ một lòng ôm lấy eo cô hưởng thụ nụ hôn nồng nàn cháy bỏng nhưng cũng quá đỗi vụng về kia.
Chẳng biết đã hôn bao lâu, Thư Uyển cảm thấy hơi mệt.
Người con gái buông môi anh ra, ngửa đầu ra sau.
Mái tóc được vén gọn giờ lại rơi ra, vài sợi tóc dính bên mặt Thư Uyển che khuất tầm nhìn của cô.
Cô nhíu mày, lắc lắc đầu.
Giang Yến vừa thấy đã hiểu ý, đôi mắt anh thấm đượm ý cười dịu dàng vươn tay vén tóc ra sau tai giúp cô.
Đèn trong xe tỏa ra ánh sáng lập lòe, dưới ánh sáng mờ ảo, đôi mắt mơ màng mập mờ của đôi trai gái lại lần nữa nhìn nhau đắm đuối.
Sau một hồi nồng nàn say đắm, trên khuôn mặt cả hai đã bị sắc đỏ nhuộm màu.
"Mệt à?" Giang Yến thủ thỉ, dịu dàng nhìn người con gái trong lòng mình.
"Dạ." Thư Uyển gật đầu, cô l**m đôi môi đã hơi sưng của mình.
"Vậy nghỉ ngơi một lát rồi hôn tiếp." Giang Yến khàn khàn nói, trái cổ trượt lên trượt xuống, mặc dù cảm thấy chưa đã thèm nhưng vẫn nghe theo cảm nhận của cô.
"Vậy anh thả em xuống đi." Thư Uyển buông tay không ôm cổ anh nữa, vỗ nhẹ vào bờ vai của anh.
"Cứ ôm ấp như vậy không được hả em?" Giang Yến bĩu môi ôm lấy vòng eo của cô tựa cằm lên vai cô, không muốn cô rời khỏi vòng ôm của mình.
"Cứ ôm vậy à?" Thư Uyển ngẫm nghĩ, hàng mi dài run run như cánh ve, hồi sau cô nhướng mày cười nhạt, nhỏ nhẹ thốt ra một câu: "Em sợ anh có phản ứng sinh lý."
"…" Giang Yến ngạc nhiên.
"Không có à?" Thư Uyển tò mò.
"…" Giang Yến im lặng không đáp.
"Hay là có rồi?" Thư Uyển cúi đầu nhìn xuống.
Giang Yến vội nâng cằm cô lên không cho cô nhìn xuống: "Sao em hư thế hả."
"Sao bảo em hư?" Người con gái mím môi tỏ vẻ mình ngây thơ không có ý gì đâu, cô vừa nói vừa giấu đầu lòi đuôi điều chỉnh tư thế ngồi của mình.
Cặp mông căng tròn kề sát đùi Giang Yến, cách một lớp quần áo tạo nên cảm giác hơi mơ màng.
Nhưng chính sự mơ màng ấy lại khiến người ta suy nghĩ miên man.
"Em cố ý đúng không?" Giang Yến nhíu mày.
"Vâng, em cố ý đó." Thư Uyển thẳng thắn thừa nhận, nhìn cứ như người phụ nữ bỉ ổi vậy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!