Chương 32: (Vô Đề)

Người con gái không hỏi anh muốn đưa mình đi đâu, nhưng hình như hành trình này rất xa. Trong lúc Giang Yến chạy vào trạm xăng đổ xăng thì Thư Uyển dựa vào ghế phụ nhìn tuyết bay đầy trời bên ngoài cửa sổ xe, cuối cùng cô mơ màng ngủ mất. 

Đợi tới lúc Thư Uyển tỉnh lại thì không thấy bóng dáng Giang Yến đâu nữa. 

Trong xe có mở máy ấm và bật một cái đèn nhỏ, trên người cô khoác áo khoác của anh. 

Lông mi người con gái hơi run run, đầu óc vẫn còn mơ màng.

Cô chậm rãi ngồi thẳng dậy xoay xoay cái cổ cứng đờ của mình, lúc ánh mắt vô tình nhìn thoáng qua cảnh vật bên ngoài cửa sổ kia cô cảm thấy thời gian như ngừng lại. 

Cửa sổ xe bị lớp sương mỏng phủ kín. 

Giang Yến đứng bên ngoài trong làn gió tuyết vờn quanh, bóng lưng ấy thẳng tắp như cây trúc, đầu ngón tay của anh kẹp điếu thuốc đang cháy dở. Gió đêm phất phơ thổi qua mái tóc của anh, bóng hình như nhiễm sương giá ấy trông lẻ loi quá đỗi. 

Thư Uyển hơi hé cửa sổ xe, gió lạnh tràn vào trong chớp mắt khiến đầu óc cô tỉnh táo lại. 

Giang Yến vừa nghe tiếng thì quay lại nhìn cô, anh sợ cô sặc khói thuốc nên đưa điếu thuốc trong tay ra xa: "Em dậy rồi à?"

Thư Uyển vâng một tiếng: "Đến hồi nào thế, sao anh không gọi tôi dậy?"

Giang Yến: "Vừa tới thôi, để em ngủ thêm một lát cũng không được à?"

Cơn gió lạnh từ đâu thổi đến khiến Thư Uyển rùng mình một cái, cô chớp chớp mắt nhìn Giang Yến chỉ mặc một cái áo lông đen cổ lọ, thấy ngón tay đang kẹp điếu thuốc của anh cũng đỏ nên tò mò hỏi: "Anh mặc như thế đứng ở ngoài không thấy lạnh à?"

"Đang đứng gác cho công chúa của chúng ta đó." Giang Yến nhướng mày cười với cô, nhẹ nhàng trêu chọc một câu, giọng nói ấy nghe vừa trầm vừa dịu dàng.

"Ồ?" Thư Uyển cong môi, không như lần trước chỉ vì Giang Yến trêu đùa gọi một tiếng công chúa đã đỏ mặt, lúc này trái lại còn phối hợp với anh: "Tiểu Giang Tử đừng hút thuốc nữa, mau vào đây đi."

Giang Yến chậc lưỡi: "Cái tên Tiểu Giang Tử này nghe thế nào cũng giống thái giám hết."

Người con gái chớp mắt, ngây thơ vô tội nói với anh: "Thế gọi là bảo vệ Giang nhé."

Đôi mắt Giang Yến phản ánh sự khó hiểu: "Sao không gọi là hoàng tử?"

Thư Uyển cong môi cười: "Hoàng tử mau lên xe đi, không lại cảm đó."

Mặt mày anh rạng rỡ gật đầu, anh dập tắt nửa điếu thuốc còn lại trong tay rồi mở cửa xe chui vào trong. 

Giang Yến mang theo gió lạnh và mùi thuốc lá thoang thoảng đi vào xe. 

Thư Uyển hít hít mũi, cô quan sát khung cảnh xung quanh bên ngoài cửa sổ xe, thắc mắc hỏi anh: "Đây là đâu vậy?"

Giang Yến không trả lời mà giơ tay mở đèn ở đầu xe lên. 

Khung cảnh tối tăm phút chốc bừng sáng, Thư Uyển vừa nhìn thấy cảnh đằng trước thì giật mình mở to hai mắt. 

Cô ra chiều khó tin: "Đây là biển ư?"

Giang Yến ừ một tiếng. 

Chắc do cô ngủ sâu quá nên không nghe thấy tiếng sóng vỗ, dù tiếng sóng này cũng chẳng nhỏ gì cho cam. 

Người con gái khựng lại một lát rồi tiếp tục chăm chú nhìn ra ngoài. 

Cơn sóng tối đen liên tục vỗ ầm ầm vào những tảng đá ngầm, những bông tuyết trên cao được gió thổi chao lượn trên mặt biển ấy nhìn từ xa tạo cho người ta cảm giác không chân thật lắm, cảm giác như đang ở trong ngày tận thế vậy. 

Giang Yến quay đầu nhìn cô: "Sao nào, ngắm tuyết đầu mùa ở bờ biển này phải gọi là lãng mạn không sao tả xiết đúng không em."

Trong giọng nói cất chứa ý muốn được khen ngợi, muốn cô đồng tình với suy nghĩ của mình.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!