Chương 31: (Vô Đề)

Thư Uyển không trả lời, đứng dậy xách túi của mình bước ra ngoài.

Sao Triệu Địch để cô đi được, gã ném bình rượu xuống đất đuổi theo. 

"Thư Uyển! Đậu mẹ em còn giả vờ thanh cao gì nữa?" Gã đuổi tới nắm lấy cổ tay Thư Uyển: "Tôi cũng yêu cầu gì nhiều đâu, chỉ cần ngủ với tôi một đêm là đổi được suất học bổng toàn phần rồi, đâu có thiệt gì đúng không nào? Hơn nữa trong trường ai mà chẳng biết em chạy theo cái thằng công tử Giang Yến kia, tuy tôi không giàu bằng nó nhưng thứ em muốn tôi cũng có thể cho em kia mà."

Từ sau khi Thư Uyển và Giang Yến qua lại gần gũi hơn thì đúng là đã có nhiều tin đồn không hay nổi lên.

Nhưng Thư Uyển không quan tâm tới mấy tin nhảm nhí đó lắm, không ngờ hôm nay lại bị Triệu Địch lôi ra nói xằng nói bậy.

Thư Uyển cũng không phải người ăn chay, cô nhân lúc Triệu Địch túm tay cô kéo vào ngực gã thì nhấc chân lên hung ác đạp vào đùi của gã: "Bỏ cái tay bẩn thỉu của thầy ra!"

Triệu Địch bị đau la lên một tiếng, thân mình lo chưa xong nên theo bản năng buông tay Thư Uyển ra. 

Người con gái đi thẳng ra cửa quán bar không thèm quay đầu nhìn lại, mà Triệu Địch sau khi xuýt xoa xong thì vội đuổi theo tiếp. 

"Con đ* này! Đụ mẹ mày dám đánh tao!" Triệu Địch hùng hổ túm lấy Thư Uyển. 

Thư Uyển xoay người không chút do dự nâng tay tặng cho gã một cái tát vang dội. 

"Thì ra vẫn còn có người muốn bị phụ nữ đánh đến phát rồ cơ đấy, hiếm thấy quá cơ." Thư Uyển vén sợi tóc đang che trước mắt mình, dưới ánh mắt ngạc nhiên tò mò của mọi người xung quanh quay sang đi đến cái bàn bên cạnh cầm lấy chai rượu rỗng lên chỉ vào mũi Triệu Địch: "Nếu thầy cảm thấy loại rác rưởi như thầy có thể đánh thắng tôi thì cứ việc lên, tôi không ngại cho đầu thầy nở hoa đâu."

Trước giờ Triệu Địch đã bị phụ nữ đánh bao giờ đâu. 

Giờ phút này gã hơi hoang mang, sau đó phẫn nộ vì bị nhục nhã trước mặt nhiều người như vậy. 

Nhưng gã chưa kịp bùng nổ thì bảo an quán bar đã ập vào xách gã lên.

Triệu Địch vùng vẫy la hét: "Mấy người bắt tôi làm gì! Là cô ta đánh tôi! Là cô ta đánh tôi!"

Quần chúng trong quán bị dáng vẻ của Triệu Địch chọc cười khằng khặc, Thư Uyển hừ lạnh mắng một câu tên nhát cáy, sau đó xoay người bước ra khỏi quán bar. 

Sau khi ra khỏi quán bar Thư Uyển phát hiện trời đã đổ tuyết. 

Tuyết rất lớn, đường nhựa trơn đen đã phủ một lớp trắng mỏng. 

Thư Uyển cất bước đi trên đường đi ngang qua những cây đèn đường, ngắm nhìn những bông tuyết chao lượn rơi xuống mặt đất dưới ánh đèn mờ ảo, cơn gió lạnh đã vạch sẵn quỹ đạo để những bông tuyết ấy rơi xuống đứng nơi rồi.

Nhưng sao cơn gió đêm nay thổi mạnh quá thể, thổi mạnh đến mức hai mắt Thư Uyển cay cay, rõ ràng cô đã quấn chặt áo khoác rồi nhưng người vẫn không ấm lên chút nào làm lòng cô khó chịu cực độ. 

Cô ngu dại quá đi mất, sao lại hồ đồ đến cái hẹn này cơ chứ? 

Người con gái càng nghĩ càng thấy tởm. 

Cô đứng trong cơn gió tuyết lấy rượu cồn trong balo ra lau bàn tay vừa đánh Triệu Dịch kia, nhưng dù lau tới mức nào vẫn cảm thấy tay mình vẫn dơ như cũ. 

Thư Uyển cắn răng nhịn cơn buồn nôn xuống, vừa chà xát tay mình vừa uể oải bước đi. 

Mãi đến khi nghe thấy tiếng còi xe ô tô ở sau lưng mình.

Thư Uyển vô thức dừng chân quay đầu nhìn bên đường.

Một chiếc Bentley màu đen đang đỗ bên đường, cửa sổ hạ xuống, trong nháy mắt gió tuyết tràn vào trong.

Dưới đuôi mắt của người đàn ông đang ngồi trên ghế lái có một nốt ruồi nhỏ, anh nghiêng đầu nhìn cô, vẻ mặt ấy trông bình tĩnh và lạnh nhạt quá thể nhưng giọng nói lại quá đỗi dịu dàng, đến mức giây sau đã xua tan đi hết cái lạnh giá vào đêm tuyết này.

"Lên xe, anh đưa em về."

Giống như một người sắp chết đuối chộp được mảnh gỗ cuối cùng đang trôi nổi, hôm ấy người sắp chết ngại là Thư Uyển đã tóm lấy Giang Yến.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!