Chương 30: (Vô Đề)

Tới tận nửa đêm Thư Uyển mới đi vào giấc ngủ, sáng sớm hôm sau sau khi thức dậy Giang Yến lái xe đưa cô tới mộ của Hạ Thu Nhã. 

Giang Yến là người biết tiến biết lùi, anh không hề nhắc lại chuyện về đêm qua như thể mình chưa từng thấy Thư Uyển khóc vậy. 

Xe dừng lại bên ngoài khu nghĩa trang, anh giúp cô đặt đồ xuống gần mộ Hạ Thu Nhã xong thì cũng không đi cùng cô nữa mà chỉ nói: "Tôi đứng đây chờ em."

Chờ Thư Uyển cúng Hạ Thu Nhã xong thì Giang Yến lái xe đưa cô đi ăn cơm. 

Mà nói ra cũng kì lạ thật sự, lúc nào Giang Yến cũng tìm được mấy chỗ ăn uống hợp khẩu vị của Thư Uyển hết, khiến một người luôn ăn ít như cô không dằn được lòng ăn thêm một chén cơm nữa.

Sau khi ăn cơm xong Giang Yến đặt vé máy bay trước, hai người ở thành phố Gia Nam thêm một ngày nữa mới cùng nhau quay lại Bắc Thanh. 

Vừa về không bao lâu thì đã đến học kỳ hai. 

Thư Uyển bắt đầu vùi mình vào học tập, Giang Yến còn bận hơn cô, anh vừa phải chuẩn bị luận văn tốt nghiệp vừa phải hoàn thành dự án cuối năm của công ty.

Tuy Thư Uyển chưa chuyển về chung cư nhỏ kia nhưng trừ việc gặp mặt ở nhà thì hai người chưa lên lịch cho buổi hẹn hò nào khác. 

Theo góc độ của người ngoài thì mối quan hệ của hai người họ có vẻ đang tạm đóng băng, thậm chí còn có phần tua ngược về tình trạng mông lung như hồi mới ngày đầu. Dù vậy nhưng trong lòng Thư Uyển thì sau cái đêm ấy mọi suy xét của cô với Giang Yến đã chính thức biến mất tăm. 

Nếu ngày trước cô chỉ có đôi chút cảm tình với anh thì giờ đây nhờ sự dịu dàng và thỏa đáng của anh, khiến cô cảm thấy anh đã đủ tư cách trở thành mối tình đầu của cô rồi.

Nhưng phải đến cuối tháng mười hai chuyện này mới được đưa ra ngoài ánh sáng. 

Khoảng thời gian này Thư Uyển đang bận rộn tranh giành suất học bổng trở thành du học sinh trao đổi sang Pháp học tập. 

Đại học Nam Thành có rất ít ứng cử viên được đi trao đổi, cả trường cũng chỉ có 3 người được đi nên nếu muốn trở thành một trong số họ thì phải được giáo viên trong trường đề cử tên mình xong mới tiến hành đi tranh cử, tiếp đó mới đủ khả năng trở thành một trong số đó. 

Thư Uyển thích nước Pháp từ lâu lắm rồi, từ nhỏ cô đã đọc rất nhiều sách, qua bao nhiêu năm rồi nhưng trái tim cô vẫn hướng về đất nước ấy, huống chi đây còn là suất học miễn phí nên tất nhiên cô muốn thi đua một lần. 

Nhưng khi ấy Thư Uyển không biết rằng trong thế giới của người trưởng thành thì có rất nhiều thứ đã được định giá từ trước. 

Học viện mỹ thuật nhận chỉ tiêu đầu vào dựa trên thành tích trước đây của ứng cử viên và chỉ nhận người xếp hạng đầu. Thư Uyển xem lại bảng điểm của mình, dù là điểm nhập học hay thành tích của mỗi cuộc thi cô từng tham gia thì điểm của cô vẫn cao hơn tất cả sinh viên cùng báo danh khác rất nhiều. 

Trên lý thuyết thì khả năng cô có được suất học này cũng coi như khá khả quan. 

Nhưng bằng một cách thần kì nào đó thì sau một tuần chờ đợi, gắng lắm mới thấy được danh sách đề cử thì Thư Uyển lại thấy được tên của Trần Dịch – người kém cô một điểm trên đó.

Thư Uyển thấy kỳ lạ nên bèn đi hỏi giáo viên, gặng hỏi nửa ngày cuối cùng giáo viên ném cho cô một câu: "Sau khi cân nhắc thì tôi cảm thấy cậu ấy cần cơ hội này hơn em." 

Cậu ấy cần cơ hội này hơn em?

Câu này nghe nhẹ nhàng và thản nhiên làm sao.

Thư Uyển hừ lạnh, thẳng thừng đáp lại không chút cảm tình nào: "Câu này của thầy nghe sao thú vị quá, liệu em có thể hiểu nó thành suất học này vốn đã dành cho Trần Dịch rồi, mấy người bọn em tốn sức tốn thời gian viết đơn xin, làm bài diễn thuyết chỉ để bắt đường cho cậu ta đi ngang qua sân khấu thôi phải không ạ?"

Giọng cô không quá lớn nhưng đủ để các giáo viên xung quanh nghe rõ. 

Vừa dứt lời mọi người đã nhìn về hướng cô. 

Không ai ngờ rằng trông Thư Uyển nom lạnh lùng, lúc nào cũng mang vẻ thờ ơ nhưng lúc này lại vì một suất học bổng mà cãi cọ với giáo viên. 

Giáo viên hướng dẫn cũng ngớ ra.

Nhưng Thư Uyển cũng không chờ thầy ta phản ứng lại, cô lạnh lùng bước ra khỏi văn phòng. 

Tháng 12 tại Bắc Thanh, không khí giảm xuống chỉ còn 0 độ. 

Thư Uyển quấn chặt áo khoác bao bọc cơ thể rồi kéo khăn quàng cổ lên vùi mặt vào đó, đón gió lạnh cất bước đi trên đường. 

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!