Đại khái do đang kích động, hoặc cũng có thể do cô đang cần người giúp giải tỏa nỗi buồn trong lòng mình.
Tối đó Thư Uyển chủ động mời Giang Yến bầu bạn cùng mình.
Anh vui vẻ đồng ý ngay, đã thế còn hào phóng cống hiến một chai Brandy sản xuất tại Pháp cầm nó đến gõ cửa phòng cô.
Thư Uyển thuê một phòng có hai giường, diện tích không lớn cũng chẳng nhỏ.
Sau khi Giang Yến bước vào anh luôn mang trạng thái không biết nên đặt chân ở đâu, Thư Uyển thấy anh không mấy thoải mái thì cười trêu ghẹo, nói là làm khó anh hạ mình tới đây rồi.
Chẳng ngờ Giang Yến lại nhếch môi cười, anh vừa mở rượu vừa từ tốn trả lời cô: "Được em mời là vinh hạnh của tôi."
Thư Uyển bị anh chọc một hồi cảm thấy tâm trạng tốt hơn rất nhiều, dưới tác dụng của cồn, một số chuyện không vui cứ thế dần dần bị quên lãng.
Hai người ngồi trên sô pha câu được câu không tán gẫu với nhau, uống một ly rồi lại một ly.
Uống một hồi lâu nhưng Thư Uyển vẫn không đoán được tửu lượng của anh.
Anh uống say đến độ sắp ngây ngất luôn rồi nhưng gương mặt của Thư Uyển thì chỉ hơi hồng lên đôi chút mà thôi.
Giang Yến dựa lưng vào sô pha, đầu óc quay cuồng.
Thư Uyển uống ngụm rượu cuối còn sót lại trong ly rồi đứng dậy đi tới tủ đầu giường tìm thuốc lá trong túi đồ mua ở cửa hàng tiện lợi.
Không tìm thấy.
Thư Uyển khựng lại, đứng ở đó suy tư một hồi.
"Em tìm gì đấy?" Giang Yến hỏi.
"Thuốc lá." Thư Uyển hờ hững đáp.
Giang Yến nghe vậy thì khom lưng nhặt chiếc áo khoác mà khi nãy mình ném trên giường lên, móc một bao thuốc lá dành cho nữ trong túi ra đưa cho cô: "Hút cái này đi, vị blueberry."
Người con gái giật mình ngước mắt nhìn anh: "Anh hay hút cái này à?"
Giang Yến cười: "Tôi mua nó cho em đó."
Giọng nói và biểu cảm ấy của anh kết hợp lại với nhau như muốn nói rằng, một người đàn ông như anh sao hút thuốc vị trái cây được.
Thư Uyển tò mò: "Mua khi nào thế?"
Giang Yến cười nhạt: "Khi đi tìm em."
Thư Uyển chậc lưỡi: "Anh chuẩn bị cũng kĩ quá nhỉ."
Cô vừa nói vừa bước tới bên cửa sổ mở he hé cửa sổ ra.
Hệ thống sưởi trong phòng hoạt động mạnh mẽ đến độ khiến cô thấy nóng vô cùng, vừa mở cửa sổ ra là cơn gió lạnh đã thổi vào trong xoa dịu cái nóng như bất chợt tìm thấy chút ngon ngọt trên mảnh đất khô hạn quanh năm, mang đến cảm giác sảng khoái và dễ chịu quá đỗi.
Thư Uyển cầm điếu thuốc châm lửa, Giang Yến nghiêng người nhìn người con gái đang tựa vào ô cửa sổ ấy, im lặng nhìn ánh trăng ngoài cửa sổ che khuất nửa gương mặt của cô.
Hàng lông mi của cô vừa dài vừa cong vút, mỗi khi cô chớp mắt trông chúng như con bướm đang vỗ cánh vậy.
Cô thật sự rất đẹp.
Gương mặt lạnh lùng và tính tình cứng rắn quá đỗi, muốn người ta không mê mệt cô cũng khó.
Giang Yến híp mắt lại.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!