Chương 27: (Vô Đề)

Năm đó Hạ Thu Nhã mang thai lần thứ hai, lúc chuyển dạ tình huống không mấy khả quan nên gia đình đã chuyển từ Nam Khê tới bệnh viện ở Gia Nam. 

Sau đó Hạ Thu Nhã không may qua đời vì thuyên tắc nước ối*, Thư Uyển đã sống ở đây khoảng một năm cùng với Thư Lương, ấy thế mà giờ nhìn lại trông nơi này thật xa lạ làm sao. 

*/ chết vì thuyên tắc nước ối: thuật ngữ chuyên ngành, thường xảy ra trong lúc chuyển dạ. 

Xa lạ đến mức Thư Uyển không tìm được nhà mới nằm ở đâu, chỉ đành mở chỉ dẫn lên tìm đường. 

Thật ra cô chưa bao giờ muốn quay lại đây. 

Nhưng dù cho cô có không muốn đối mặt đi nữa thì ngày mười bảy tháng mười hai sắp tới là ngày giỗ của Hạ Thu Nhã, nếu cô không về thì chẳng ai đến viếng mộ bà cả. 

Đi trong con hẻm nhỏ được khoảng mười phút thì cuối cùng Thư Uyển cũng gặp được vợ mới Thẩm Chân của Thư Lương. 

Đây là lần thứ hai Thư Uyển gặp bà ta. 

Thẩm Chân có dáng người đẫy đà, khuôn mặt dễ gần, tóc đen được búi lại phía sau bằng chiếc kẹp nạm kim cương kém chất lượng nên nhìn trông rất giống dì hàng xóm hồi nhỏ thường xuyên phát đồ ăn vặt ở nhà bên. 

Bà ta không phải là một người đàn bà xinh đẹp nhưng tính cách rất hiền lành và đối xử với Thư Uyển khá tốt. 

Thẩm Chân mở cửa thấy là Thư Uyển thì vội vàng cong lưng vừa mở tủ giày lấy đôi dép đi trong nhà ra vừa nói với cô: "Tiểu Uyển về rồi à, con đi đôi dép này đi, dì mới mua đấy, rất sạch sẽ chưa ai đi đâu."

Thư Uyển dạ thưa lễ phép gọi dì Thẩm rồi xỏ dép bước vào nhà. 

Nhà không lớn, hương thơm của cơm toả ra bốn phía khiến người ta có cảm giác vừa thân thuộc vừa xa lạ. 

Thư Lương đang đứng ở ban công sửa sang lại giường cho em bé, thấy Thư Uyển vào ông ta cũng chỉ liếc mắt một cái, thờ ơ nói câu về rồi à. 

Thư Uyển vâng một tiếng, ngẩng đầu lên thì phát hiện có rất nhiều quần áo em bé đang treo ở ban công, trong góc phòng khách cũng chất đầy đồ chơi đã chuẩn bị từ trước. 

Có thể thấy được Thư Lương rất mong chờ sự xuất hiện của đứa trẻ này. 

Thư Uyển liếc nhìn cái bụng hơi nhô lên của Thẩm Chân, đột nhiên tự hỏi không biết năm đó khi cô ra đời liệu Thư Lương có mong chờ cô như bây giờ hay không?

Thẩm Chân: "Tiểu Uyển đừng đứng đó nữa, mau đi rửa tay ăn cơm thôi con."

Thư Uyển hoàn hồn lại. 

Cô gật đầu đi vào nhà vệ sinh.

Lúc trở ra thì thấy Thư Lương và Thẩm Chân đã ngồi vào bàn, Thư Uyển vừa kéo ghế ra ngồi xuống là Thẩm Chân đã xới cho cô một bát cơm: "Lâu lắm rồi mới về nên phải ăn nhiều lên, con gầy quá."

"Cảm ơn dì."

"Nào, Thư Uyển mau thử tay nghề của dì đi."

"Con cảm ơn." Thư Uyển lễ phép cảm ơn bà nhưng Thẩm Chân lại gắp thêm một miếng thịt gà cho cô. 

Thư Uyển sững sờ một lát, cuối cùng chỉ gắp rau củ ăn, từ đầu đến cuối không chạm vào miếng thịt gà ấy. 

Thư Lương nhanh chóng phát hiện ra điều kì lạ này, ông ta nhìn bát của cô hơi tức giận trách móc: "Sao con không ăn? Dì Thẩm của con nấu ăn vất vả như thế mà con không thèm ăn lấy một miếng, không có tí lễ phép nào hết."

Thư Uyển dùng đũa chọc cơm trong bát rồi nhìn miếng thịt gà trong góc, cô buông đũa nhướng mi nhìn ông ta. 

"Con bị dị ứng với thịt gà, ba không nhớ à?" Cô bình tĩnh lên tiếng hỏi nhưng ánh mắt lại lạnh lùng vô cùng. 

"Dị ứng?" Thư Lương ngẩn ra hồi lâu. 

Hình như ông ta đang nhớ đến gì đó nhưng nhớ mãi không ra, sau đó ông ta lại gặp thêm một miếng thịt nữa bỏ vào bát của cô, thờ ơ nói: "Con nít con nôi làm gì có đứa nào dị ứng với thịt? Ba thấy mày sống tốt quá nên mới kén chọn ấy chứ."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!