Chương 26: (Vô Đề)

Giang Yến không ngờ Kiều Thuỵ Dương vẫn nhớ chuyện này. 

Bị cậu chàng phanh phui nhưng không thể làm gì được, mí mắt Giang Yến run lên không phản bác mà chỉ ậm ừ coi như thừa nhận. 

"Em nhớ rõ lúc đó anh như kẻ bị trúng độc vậy, còn giấu cả căn cước công dân của con gái nhà người ta trong ví không cho ai động vào nữa chứ, hễ ai mà lỡ tay sờ đến là anh làm mặt lạnh ngay. Lần đó em chỉ tò mò muốn xem một chút mà vừa chạm tay vào ví là anh đã xông tới tẩn em một trận, đã thế mấy ngày tiếp theo cũng không thèm để ý tới em." 

Kiều Thuỵ Dương bĩu môi bật lửa châm một điếu thuốc đưa lên miệng rít một hơi. 

Nghe cậu chàng nói vậy khiến Giang Yến nhớ lại chuyện cũ. 

Tấm căn cước công dân đó là do anh nhặt được trên cây cầu nơi lần đầu anh gặp Thư Uyển. 

Lúc ấy Giang Yến chỉ vô tình đi ngang qua mà thôi, anh đang trên đường tới quán bánh ngọt mà Chu Đường Như muốn ăn ở bên kia cây cầu nhưng vừa đến cầu thì bắt gặp một đôi nam nữ đang đứng đó. 

Làn da lúc ấy của Thư Uyển trắng như sứ, cô mặc một chiếc váy dài màu trắng cầm bảng vẽ trên tay. 

Người con gái đứng trên cây cầu vòm, sau lưng là ráng chiều tà đang dần buông xuống, có cơn gió mùa hè đi ngang qua thổi bay làn váy dài thướt tha của cô, ngọn gió lướt qua bờ vai thổi tung cả mái tóc dài ấy thành hình sóng biển tuyệt đẹp.

Giang Yến nhìn thấy thế thì đôi chân vô thức dừng lại, anh đúng lúc chứng kiến cảnh cô giơ tay lên tát mạnh vào mặt nam sinh đứng đối diện mình. 

Giang Yến sửng sốt. 

Về phần Thư Uyển, sau khi đánh xong cô còn buông lời hung dữ: "Nếu anh đã dám dùng mấy chiêu trò hạ đẳng đó để bôi nhọ tôi thì sau khi hoàn thành xong đừng quay ra nói rằng đấy là vì thích tôi, vì muốn thu hút sự chú ý của tôi nên mới làm như vậy nữa. Tôi không rảnh chơi mấy cái trò trẻ con đấy với anh, đừng để tôi nghe thấy có người nói tôi từng ngủ với anh thêm một lần nào nữa, nếu không tôi sẽ có một nghìn cách khiến anh chết không được tử tế đấy." 

Nói xong Thư Uyển xoay người đi xuống cầu. 

Chàng trai kia có vẻ bị Thư Uyển đánh cho đần luôn rồi, cậu ta đứng đó sững sờ hồi lâu, lát sau chửi tục một câu rồi bỏ đi mất.

Sau đó Giang Yến tỉnh táo lại cất bước lên cầu. 

Nhưng chưa đi được mấy bước thì anh thấy có một bức ảnh bị đánh rơi trên con đường lát nền đá xanh. 

Nền xanh, váy trắng. 

Đôi mắt đang nhìn thẳng vào camera đó chẳng có tí tươi cười nào.

Giang Yến nhặt nó lên, ma xui quỷ khiến thế nào bỏ vào túi. 

Anh tưởng rằng đây chỉ là một lần gặp tình cờ thoáng qua mà thôi. 

Nhưng anh không ngờ rằng sáng hôm sau khi anh và mẹ mình ra ngoài ăn sáng thì lại lần nữa gặp được Thư Uyển, và Chu Đường Như ấy thế mà lại là bạn cùng lớp ngày xưa của mẹ cô. 

Không phải Giang Yến chưa từng nghĩ tới việc trả lại tấm căn cước công dân đó cho Thư Uyển. 

Hè năm đó sau vài lần gặp gỡ lần nào anh cũng muốn đề cập tới chuyện này. 

Nhưng cũng không hiểu vì sao lời đã đến đầu môi rồi nhưng lại nuốt xuống, tận đến lúc rời đi tấm căn cước đó vẫn chưa trở về tay chủ nhân của nó. 

Không trả lại nên lâu dần trở thành nỗi nhớ nhung, được cất trong ví tiền và được giấu trong cõi lòng anh. 

・・・・・・

Thấy Giang Yến im lặng nửa ngày không nói năng gì tựa như đang mắc kẹt vào hồi ức không cách nào thoát ra được nên Kiều Thụy Dương giơ tay búng một cái trước mặt anh: "Này! Đừng có nghĩ về chuyện đó nữa! Mau nói cho em biết đi, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì mà khiến anh trông buồn khổ tới vậy thế?"

Giang Yến nhíu mày nhấp một ngụm rượu, mím chặt môi một lúc lâu mới rầu rĩ đáp: "Em ấy hỏi anh rằng có phải anh muốn bao nuôi em ấy không."

"?" Kiều Thuỵ Dương phản ứng chậm một nhịp, giây sau cậu chàng cười lớn: "Phì, haâhhaha khặc khặc!"

Cậu chàng cười to tới mức suýt chút nữa ngã khỏi sofa, bầu không khí vốn u ám phút chốc trở nên có sức sống hơn hẳn. 

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!