Chương 24: (Vô Đề)

Sau khi Giang Yến đi ra ngoài thì căn phòng to lớn lập tức trở nên yên tĩnh, Thư Uyển ngồi trên sô pha cụp mắt nhìn chằm chằm vào mắt cá chân đầy tinh dầu của mình.

Hơi ấm từ lòng bàn tay của anh dường như vẫn còn vương lại trên đó, nhưng không lâu sau chút hơi ấm khiến lòng người không yên ấy từ từ tản ra khắp phòng, cuối cùng biến mất đi hết không để lại chút dấu vết nào.

Trong không gian vắng lặng này Thư Uyển lại lần nữa nhớ tới lời mà cô gái kia đã nói: "Nếu không phải người tình thì là gì?"

Không phải người tình thì là gì.

Người con gái trầm ngâm, đây là lần đầu tiên cô nhận ra mối quan hệ nam nữ trong giới của Giang Yến không hề đơn giản như cô vẫn tưởng.

Đang chìm trong suy nghĩ thì đột nhiên có tiếng gõ cửa.

Sau ba tiếng "cộp cộp cộp", một giọng nữ trong trẻo vang lên: "Cô Thư, ngài Giang nhờ tôi lấy cho cô một thứ, bây giờ tôi vào có tiện không ạ?"

Thư Uyển lấy lại bình tĩnh: "Tiện, cô vào đi."

Cửa phòng bị người ta mở ra.

Vẫn là cô gái đưa đồ tới lúc nãy.

Cô ta đẩy xe phục vụ đồ ăn đi tới giới thiệu: "Đây là nước chanh và tráng miệng, mời cô dùng."

"Còn đây là tập chí và họa báo mà anh Giang chuẩn bị để cô giải sầu ạ." Cô ta lấy tất cả đồ trên xe ra đặt từng thứ một trước mặt Thư Uyển.

Thư Uyển gật đầu: "Được, cảm ơn cô."

Nhưng lúc đi vào cô ta quên không đóng kín cửa lại nên phút chốc tiếng hai cô gái đang bàn tán ở bên ngoài bay thẳng vào trong: "Người hôm nay công tử Giang dẫn tới là ai vậy?"

"Còn ai vào đây nữa, người tình đó!"

"Trông đẹp vậy mà đi làm người tình á!?"

"Đẹp mới có người nuôi đó, không đẹp thì làm sao quyến rũ công tử Giang được?"

"Nhưng tôi thấy công tử Giang săn sóc cô ấy dữ lắm! Mấy cậu ấm khác trước giờ có ai đối xử với người tình của mình được như vậy đâu. Còn nữa nhé, đây là lần đầu tiên công tử Giang đưa phụ nữ đến đây đó, chắc cô ấy không phải người tình đâu nhỉ?"

"Lần đầu tiên dẫn phụ nữ tới thì sao? Trong cái giới của mấy người đó có mấy ai là trong sạch? Với cả công tử Giang anh ấy…."

Giọng nói của mấy cô gái ấy vang vọng từ xa đến gần rồi lại xa dần.

Câu cuối cùng nói gì Thư Uyển không nghe rõ lắm.

Cánh tay đang đưa ra lấy nước chanh của cô hơi khựng lại.

Cô gái trong phòng thấy vậy thì hốt hoảng, vội vàng cúi đầu xin lỗi cô: "Xin lỗi cô Thư rất nhiều! Mấy em ấy đều là người mới nên không hiểu phép tắc, chốc nữa tôi sẽ dạy lại quy tắc cho bọn họ, kính xin cô đừng để ý đến ạ."

Thư Uyển nhận ra cô gái này đang sợ hãi.

Cô thay đổi tư thế ngồi thẳng lưng lạnh lùng nhìn cô ta, trầm giọng: "Chuyện này tôi sẽ không nói cho Giang Yến, nhưng với chút chuyện thế này mà còn quản lý không tốt thì tôi nghĩ công việc này của cô không kéo dài được bao lâu đâu."

Cô ta gật đầu liên tục: "Tôi hiểu, tôi hiểu, cảm ơn cô."

Sau khi cô gái đó đi ra ngoài Thư Uyển nhìn chằm chằm vào đồ trên bàn mà Giang Yến bảo cô gái đó mang đến, lần nữa trầm ngâm.

Hóa ra đã có nhiều người nghĩ về cô và Giang Yến như vậy.

Người con gái khó chịu nhíu mày.

Cô ở trong phòng không bao lâu thì Giang Yến đã trở lại.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!