Thư Uyển không ngờ rằng sau khi cô nói chân mình không đi được nữa thì Giang Yến lại ngồi xổm xuống kiểm tra chỗ bị trật của cô.
Người con gái vô thức lùi lại một bước nhưng anh đã nhanh tay nắm lấy mắt cá chân của cô.
"Chỗ này có đau không?" Giang Yến ấn nhẹ lên.
"Đau…" Thư Uyển bất thình lình bị ấn nhẹ không chịu nổi hít sâu vào một hơi, cảm giác đau đớn đột nhiên lan tới khiến cô nhíu mày lại.
"Xem ra bị bong gân rồi." Giang Yến khẽ nhíu mày đứng dậy, "Tôi dẫn em đi thoa thuốc."
Giang Yến không đợi Thư Uyển phản ứng lại đã bế cô lên.
Đột nhiên bị bồng lên như vậy khiến Thư Uyển sợ hết hồn, cô vô thức ôm lấy cổ anh khẽ gọi tên anh: "Giang…Giang Yến!"
"Anh thả tôi xuống…"
"Thả em xuống em có đi được không?" Giang Yến khe khẽ hỏi ngược lại, anh không để ý đến sự vùng vẫy của cô nhanh chóng sải bước ra ngoài.
Không ít người đang có mặt ở tiệc rượu đã nhìn thấy hình ảnh này.
Bầu không khí vốn dĩ đang ồn ào phút chốc trở nên im phăng phắc.
Thư Uyển không biết rằng Giang Yến vốn có tiếng giữ mình trong sạch trong giới, hôm nay là lần đầu tiên anh dẫn theo một người phụ nữ đến một dịp thế này, cũng là lần đầu tiên anh gần gũi với một người phụ nữ dưới ánh nhìn của mọi người như thế.
Thư Uyển vòng tay ôm lấy cổ của anh được anh bế ra khỏi hội trường trong ánh mắt của mọi người.
Anh đi về hướng vườn hoa phía sau hội trường, ở đó có một ngôi nhà kiểu Tây ba tầng, xung quanh là những biệt thự khác, phía trước có hàng rào bị những dây đăng tiêu vất vưởng quấn quanh. Thư Uyển cảm thấy chỗ này không phải nơi có thể tự tiện ra vào nhưng Giang Yến lại quen cửa quen nẻo ôm cô đi thẳng đến cửa.
Có một cô gái trẻ đang đứng bên ngoài, vừa thấy hai người họ đi đến thì vội vàng mở cửa ra.
"Mời ngài vào trong." Cô ấy kính cẩn lễ phép nói với anh.
"Đi lấy túi chườm đá và tinh dầu trị thương tới đây." Giang Yến đi rất nhanh, sau khi bước vào anh bế thẳng Thư Uyển đến phòng khách đầu tiên trên tầng hai.
Căn phòng được bày trí theo phong cách cổ điển, hai ba chiếc đèn tường tỏa ra ánh sáng mờ ảo, bên trong có một tủ sách chất đầy những quyển sách nước ngoài, và đồ đạc trong phòng hầu như đều làm bằng gỗ lim.
Ghế sô pha màu nâu được làm bằng da một trăm phần trăm, sau khi Giang Yến đặt người con gái trong lòng mình xuống ghế thì anh không chút do dự khuỵu gối xuống tấm thảm nhung màu trắng nhẹ nhàng nắm lấy mắt cá chân của cô.
Thư Uyển cảm thấy không ổn lắm nên rụt chân lại, cố gắng tránh né anh.
Giang Yến nắm lấy mắt cá chân của cô không buông, anh nâng mí mắt lên nhìn cô nói khẽ: "Ngoan nào, đừng lộn xộn."
Giọng nói của anh dịu dàng và say lòng quá thể, chỉ với một chữ ngoan thôi đã dễ dàng quấy nhiễu tâm trạng của Thư Uyển.
Người con gái không trốn tránh nữa, ngầm đồng ý hành vi này của anh.
Thư Uyển cúi đầu im lặng nhìn Giang Yến giúp cô cởi dây buộc trên mắt cá chân cởi giày cao gót trên chân cô xuống, sau đó anh đứng dậy lấy đôi dép dùng một lần trong tủ ra đặt dưới chân cô, dịu dàng dặn dò: "Mang cái này đi, đừng để bị cảm lạnh."
Toàn bộ quá trình ấy anh làm vừa nhẹ nhàng vừa lưu loát, dáng vẻ thông thạo đến độ giống như trước đây đã từng làm điều này với vô số phụ nữ rồi vậy.
Quý ông dịu dàng cỡ này khiến người ta không tìm ra được chút khuyết điểm nào, nhưng nếu anh cũng làm như thế với người khác thì cô sẽ cảm thấy không thú vị nữa.
Thư Uyển nhìn anh rồi lạnh nhạt vâng một tiếng.
Anh giúp cô mang dép vào, cùng lúc đó có tiếng gõ cửa vang lên.
Giang Yến cũng không ngẩng đầu lên, anh trầm giọng nói với người bên ngoài: "Vào đi."
Cô gái vừa chào hai người họ ở cửa bưng một cái mâm đẩy cửa bước vào.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!