Sau khi Giang Yến đi, Lý Thừa Dương tiếp tục đánh giá Thư Uyển: "Lạ ghê ấy, hình như ông đã gặp cháu ở đâu đó rồi thì phải."
Thư Uyển suy nghĩ một hồi rồi lên tiếng: "Không biết ông còn nhớ học sinh cũ tên Hạ Thu Nhã của mình không ạ?"
Hạ Thu Nhã.
Lý Thừa Dương nhìn Thư Uyển, bấy giờ những ký ức nhiều năm trước chợt ùa vào trong đầu ông.
Khuôn mặt xinh đẹp, nhã nhặn trước mặt dần dần trùng khớp với khuôn mặt của cô gái thắt hai bím tóc gọi ông tiếng thầy ngày xưa ấy. Ain"t got nothin" on me, these people do not phase me
Đôi mắt của Lý Thừa Dương phút chốc sáng lên: "Thu Nhã, đúng, là Thu Nhã, cháu trông rất giống Thu Nhã."
Thấy ông còn nhớ mẹ của mình nên cô rất vui: "Bà ấy là mẹ của cháu ạ."
Lý Thừa Dương sững sờ trong giây lát, sau đó cao giọng: "Thảo nào, thảo nào!"
Vì liên quan đến chuyện của học trò cũ tên Hạ Thu Nhã này nên đêm đó Thư Uyển và Lý Thừa Dương đã nói chuyện rất nhiều.
Họ nói về Hạ Thu Nhã năm đó, nói đến tài năng có một không hai và phong độ chẳng thể nào che giấu được của bà ấy vào thời điểm ấy.
Ông nói rằng Hạ Thu Nhã từng là học trò khiến ông tự hào nhất, nhưng tiếc là sau khi mang thai thì bà đã từ bỏ việc học hội họa để theo Thư Lương về trấn nhỏ.
Lúc nói đến đây ông không dằn lòng nỗi thở dài tiếc nuối: "Nếu lúc đó ông cản lại thì chắc chắn tên của mẹ cháu đã có mặt trong giới quốc họa ngày nay rồi."
Nghe câu này mà lòng Thư Uyển trào dâng một cảm giác khó tả.
Cô im lặng một lúc rồi nói với ông: "Sau này mẹ cháu đã rất hối hận vì lúc ấy đã không lựa chọn ở lại tiếp tục học hội họa với ông đó ạ."
Lý Thừa Dương nhìn cô gái trước mặt: "Bây giờ nó còn vẽ tranh không?"
Thư Uyển cụp mắt xuống: "Bà ấy đã qua đời rồi ạ."
Ông ngẩn ngơ: "Chuyện… xảy ra khi nào?"
Thư Uyển bình tĩnh đáp: "Ba năm trước ạ."
Tuy giọng nói ấy hờ hững như đầm lầy rét buốt nhưng ánh sáng trong đôi mắt đang cụp xuống kia lại đang vỡ tan thành từng mảnh nhỏ, điều đó khiến lòng Lý Thừa Dương đau xót vô cùng, tựa như quả bóng bay vừa được thổi phồng nhưng giây sau lại xẹp đi mất biến thành mớ nhăn nhúm khiến người ta thấy khó chịu khôn nguôi.
Lý Thừa Dương cố gắng chịu đựng cảm giác khó chịu này hít sâu vào một hơi, hốc mắt ươn ướt: "Cháu gái à, vậy nên hôm nay cháu thay mẹ cháu đến gặp ông sao?"
"Trước khi tới đây cháu không biết ông ở đây ạ." Thư Uyển nói đúng sự thật: "Nhưng trong lúc hấp hối mẹ cháu đã nói với cháu rằng, nếu một ngày nào đó cháu gặp được ông thì nhất định phải cảm ơn ông. "
"Cảm ơn sự giáo dục của ông, nhờ có sự giáo dục ấy mới khiến cho bà – một cô gái tỉnh lẻ thấy được thế giới này rộng lớn bao nhiêu. Cũng rất xin lỗi ông vì lúc đó bà lông bông không hiểu chuyện nên đã phụ sự kỳ vọng của ông. Cả đời bà không thể đi khỏi nơi đó, xin ông tha lỗi cho bà và đừng để tâm đến nó nữa."
Lý Thừa Dương nhìn Thư Uyển, nghe những lời này của cô khiến ông nhớ lại ngày Hạ Thu Nhã bỏ đi vào nhiều năm trước.
Bà khóc nức nở nói rằng mặc dù bà rất yêu thích hội họa nhưng với bà thì tình yêu kia còn quan trọng hơn.
Lý Thừa Dương giận bà kém cỏi không thấy rõ tài năng của mình, giận bà từ bỏ tương lai huy hoàng muốn sống muốn chết vì một người đàn ông. Vì như thế nên ông đã nói ra những lời rất tàn nhẫn, nói rằng một khi Hạ Thu Nhã đi thì kiếp này ông sẽ không bao giờ nhận Hạ Thu Nhã làm học trò của mình nữa.
Ông ấy đúng là đã làm được rồi.
Sau khi Hạ Thu Nhã đi ông đã đập nát những dụng cụ vẽ tranh mà bà thường dùng ở chỗ mình, không cho các học sinh khác nhắc đến bà dù chỉ một lần, cũng không hỏi xem bà có khỏe không và hoàn toàn xem như chưa nhận cô học trò này.
Nhưng suy cho cùng Lý Thừa Dương vẫn thiên vị bà hơn, dù tức giận hay khó chịu đến đâu thì cuối cùng ông vẫn sẽ cảm thấy tiếc cho Hạ Thu Nhã.
"Đã qua cả rồi." Lý Thừa Dương thở dài, giọng nói thấp thoáng sự run run, "Mỗi người đều có số phận của mình, ông không giận nó."
Thư Uyển nhỏ nhẹ vâng một tiếng, cũng nói một câu đã qua rồi đáp lại ông.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!