Chương 20: (Vô Đề)

Nơi Giang Yến dẫn Thư Uyển đến là một tiệc rượu tư nhân ở biệt thự Tố Hà ở thành Nam.

Biệt thự Tố Hà rất nổi tiếng, nghe Giang Yến nói thì biệt thự Tố Hà này là phủ đệ tư nhân.

Từ ngoài nhìn vào sẽ thấy một dãy những căn biệt thự cao thấp với nhiều hình dáng khác nhau, nhưng nhìn chung thì những căn này đều theo phong cách pháo đài châu Âu cổ xưa. Vườn hoa bên trong rất rộng, rộng đến nỗi có xây một trang trại nuôi ngựa ở đây cũng không vấn đề gì.

Xe của Giang Yến vừa dừng ở cổng ra vào ở biệt thự là đã thấy chiếc xe đón khách chạy tới. 

Trên xe có một nam một nữ mặc trang phục đen trắng, găng tay mà họ đeo cũng là màu trắng.

Sau khi xe dừng trước mặt Thư Uyển và Giang Yến, người phục vụ nam bước xuống xe cúi người chào họ rồi làm động tác mời: "Mời quý khách lên xe."

Giang Yến đưa chìa khóa xe trong tay cho phục vụ rồi nhìn sang váy của cô: "Em ổn chứ?"

Thư Uyển gật đầu nhưng Giang Yến vẫn cúi người xuống nâng một góc váy lên giúp cô.

Sau khi cả hai lên xe thì chiếc xe bắt đầu chạy từ cổng vào khu chính của biệt thự.

Suốt dọc đường đi người con gái vẫn lặng lẽ quan sát.

Vườn hoa ở đây có những loại cây cối cao chót vót mà cô không biết tên, nhìn bề ngoài thì giống nhau nhưng nhìn kỹ lại thì thấy cây nào cũng không giống cây nào. Ngoài ra ở đây còn có một vườn hoa hồng rộng lớn, ở giữa còn có một thác nước ba tầng bằng đá, dưới dòng nước chảy róc rách có vài hoa súng đang trôi lững lờ đung đưa theo tiếng gió.

Giờ đang là tháng 12 nên nơi đây chỉ còn lại một vài cành lá khô héo và luồng không khí lạnh lẽo, nhưng cũng không khó để nhận ra chủ nhân nơi này là một người rất nhã nhặn và lịch thiệp.

Thư Uyển nhìn vào vật dụng và cách bài trí khéo léo ở đây, bất chợt nghĩ không biết người từ bỏ thành thị ồn ào đông đúc để đến sống ở nơi hiu quạnh trống trải này rốt cuộc là người như thế nào.

Người con gái mím môi lấy lại bình tĩnh, quấn chặt chiếc khăn choàng lông trên người nhìn về phía cánh cửa chạm thếp bằng vàng.

Xe đón khách chạy rất chậm, phải mất một lúc lâu mới tới lối vào bên trong.

Đợi xe dừng hẳn thì lúc này Giang Yến mới xuống xe trước, anh vô cùng tự nhiên vươn tay về phía Thư Uyển, Thư Uyển nắm lấy bàn tay dày rộng của anh bước xuống xe, lúc đứng vững rồi mới tự nhiên buông ra.

Những người xung quanh đều cầm theo thiệp mời, chỉ có mỗi Giang Yến hai tay trống không dẫn theo Thư Uyển bước vào biệt thự trong cái gật đầu chào đón của người phục vụ bên cạnh.

Cô chưa từng tham gia tiệc rượu như thế này, nhưng mọi thứ ở bên trong cũng không khác mấy so với tưởng tượng của cô. It"s me and you against the world

Sau khi vào trong, cả đoạn đường tiếp theo cô đều đi theo phía sau anh.

Có rất nhiều người chào hỏi anh nhưng anh không có ý định dừng lại tiếp họ một ly mà chỉ chăm chú dẫn Thư Uyển đi thẳng vào trong.

Hai người họ đi vòng qua quầy tráng miệng, vòng qua quầy rượu vang rồi vòng qua sàn nhảy ở trung tâm đi đến khu nghỉ ngơi.

Kiều Thụy Dương đang cầm một ly rượu vang bắt chéo chân ngồi dựa vào chiếc ghế sô pha màu vàng nâu.

Nhìn thấy Giang Yến từ xa đi tới thì cậu chàng cười tươi đứng dậy.

"Ôi, tới rồi này."

Giang Yến không nói gì mà chỉ gật đầu với cậu chàng.

Kiều Thụy Dương lười nhác liếc mắt sang Thư Uyển, sau đó cậu chàng nhướng mày đầy ẩn ý nhìn anh, khẽ hỏi với âm lượng chỉ hai người nghe được: "Đây là người anh giấu trong nhà đó hả?"

Giang Yến liếc Kiều Thụy Dương một cái, ra hiệu cho cậu chàng đừng nói lung tung.

"Cô ấy là Thư Uyển." Giang Yến nói.

"Thư Uyển.." Kiều Thụy Dương lẩm bẩm đọc lại, cậu chàng cứ cảm thấy cái tên này rất quen thuộc nhưng lại không nhớ ra đã từng nghe hay gặp qua ở đâu.

Cuối cùng cậu chàng đành bỏ cuộc, cười toe toét tự giới thiệu mình với Thư Uyển: "Xin chào, tôi là Kiều Thụy Dương, là bạn từ nhỏ của Giang Yến."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!