Thư Uyển như thấy được cứu tinh, cô giữ chặt huyệt hợp cốc bước nhanh đến đó.
"Xin chào, cho tôi một cốc trà long nhãn táo đỏ 50% đường." Thư Uyển đặt tay lên quầy chỉ vào thực đơn gọi nước rồi nhanh chóng quét mã thanh toán.
"Quý khách muốn mang đi hay uống tại chỗ ạ?" Cậu trai vừa hỏi vừa bấm vào màn hình rồi ngước mắt lên nhìn Thư Uyển, vừa thấy cô thì bỗng chốc sửng sốt.
Thư Uyển sở hữu vóc dáng cao gầy thon thả, nước da trắng ngần tự nhiên, lúc này vì bị hạ đường huyết nên mặt cô trắng bệch không còn chút huyết sắc nào, vì như vậy nên giờ nhìn cô trông có vẻ như bông tuyết trắng trong mùa đông lạnh giá đến nỗi chỉ cần dính phải chút sắc xuân là có thể tan ra ngay, đẹp đến mức không gì sánh được nhưng cũng rất mong manh yếu ớt.
"Uống tại chỗ." Giọng nói hiện tại của Thư Uyển đã rất yếu ớt, cô tạm dừng vài giây rồi bổ sung thêm một câu, "Nếu được xin hãy nhanh một chút."
Cậu trai hoàn hồn, ân cần đề nghị với Thư Uyển: "Cô thấy không khỏe trong người sao, hay là để 100% đường nhé?"
Thư Uyển: "Vậy để 100% đường đi."
Cậu trai: "Được, sẽ xong ngay thôi, cô chờ một lát ạ."
Có lẽ là thấy cô như sắp ngất đến nơi nên cả quá trình cậu trai đều làm việc rất tốc độ. Thư Uyển nhận lấy cốc trà nóng rồi cảm ơn cậu, cậu trai còn quan tâm nhắc nhở cô có thể trà sẽ hơi nóng nữa.
Thư Uyển khẽ gật đầu, cầm cốc trà nóng đi về hướng băng ghế kế bên.
Tháng 10 là lúc thời tiết đẹp nhất, những cây hoa loan ven đường trĩu quả đẹp xiết bao, chúng đâm chồi rực rỡ khoe sắc muôn nơi.
Người con gái ngồi dưới gốc cây hoa loan nghỉ ngơi.
Có lẽ vì toàn đường nên cảm thấy trà long nhãn táo đỏ lần này uống không được ngon lắm, cô vừa nhấp một ngụm đã bị độ ngọt của nó ép đến mức suýt phun ra.
Nhưng Thư Uyển vẫn cố chịu đựng độ ngọt k*ch th*ch của lượng đường hóa học này, nhắm mắt uống một hơi gần hết cốc.
Chẳng qua lượng đường này cũng nhanh chóng phát huy tác dụng của nó, cô ngồi lên ghế vuốt ngực, cảm giác rõ trái tim đang đập thình thịch của mình đang dần đập chậm lại.
Người con gái thở phào một hơi.
Cô bóp chặt chiếc cốc nhựa trong tay suy nghĩ xem có nên uống nốt phần trà còn lại trước khi đi về hay không, đang suy nghĩ thì đột nhiên một giọng nói trầm trầm và dịu dàng thổi vào tai cô ——
"Thư Uyển."
Thư Uyển nghe thế thì ngước mắt lên.
Đúng lúc này có cơn gió mùa thu chợt thoáng qua len lỏi qua những chiếc lá của cây hoa loan, mang theo vài quả loan hồng thanh nhã lặng lẽ rơi xuống mái tóc buông xõa của Thư Uyển.
Giang Yến cụp mắt nhìn cô, hơi cong môi đưa tay về phía cô.
…
Lạ thật đấy, rõ ràng đây chỉ là một cuộc gặp gỡ rất đỗi bình thường nhưng nhiều năm sau khi ngẫm lại, Thư Uyển vẫn nhớ rõ ngày hôm ấy và ánh mắt ấy của anh.
Ánh vàng chói chang của buổi hoàng hôn bao trùm lấy Giang Yến, nhưng vì đứng ngược nắng nên các đường nét trên khuôn mặt anh đều bị bóng tối che khuất đi mất.
Cô không nhớ rõ lúc đó Giang Yến trông như thế nào, cô chỉ nhớ bàn tay đẹp đẽ của anh chạm nhẹ lên mái tóc của cô giúp cô gỡ quả hoa loan đang vương trên tóc, rồi nghe thấy anh dịu dàng hỏi: "Em có muốn tôi cho em đi nhờ một đoạn không?"
Vốn dĩ Thư Uyển muốn từ chối ý tốt của Giang Yến, nhưng cô chưa kịp lên tiếng thì thấy anh nhìn cô chần chừ trông muốn nói gì đó.
Thư Uyển mù mờ cúi đầu nhìn theo ánh mắt của Giang Yến thì thấy anh đang nhìn làn váy của mình, không nhìn thì thôi mà nhìn một cái tim như muốn đông băng đến nơi.
Không biết từ lúc nào có một vệt màu đỏ cực kỳ nổi bật xuất hiện trên làn váy trắng ấy.
Người con gái khựng lại nhìn xuống chiếc ghế mình đang ngồi, nhanh chóng nhận ra màu đỏ này từ đâu mà ra.
"…"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!