Chương 17: (Vô Đề)

Việc tu sửa chung cư mất khá nhiều thời gian nên Thư Uyển vẫn tiếp tục ở lại nhà Giang Yến.

Vì xa trường nên mỗi khi có tiết là Thư Uyển đều phải dậy thật sớm, còn Giang Yến do đã vào năm cuối nên lịch học cũng không nhiều lắm, hầu hết thời gian anh đều lái xe chở cô đến trường rồi đón cô tan học về nhà, đôi khi công ty có việc bận đột xuất anh mới bảo chú Lý lái xe đưa đón cô thôi.

Chú Lý là người cư xử rất đúng mực, trước giờ chưa từng nói với cô lời nào.

Vào lúc Hạ Mãn Nguyệt nghe tin Thư Uyển đang ở chung nhà với Giang Yến cô nàng ngạc nhiên đến độ há mồm thành hình chữ o.

"Hai người chưa hẹn hò mà đã sống chung với nhau rồi hả?" Cô nàng cắn ống hút trà sữa, bàng hoàng đến mức cảm thấy trà sữa không còn ngon nữa.

"Uyển Uyển ơi, trước giờ cậu đã yêu nhau bao giờ đâu! Sao lần này lại, lần này lại…. lại bốc đồng như vậy." Phản ứng của Hạ Mãn Nguyệt làm Thư Uyển bật cười.

Người con gái nhìn cô bạn mình, bình tĩnh giải thích: "Mình chỉ ở tạm ở đó thôi, nào chung cư sửa xong sẽ dọn đi ngay. Với cả bọn mình không sống cùng nhau mà, cùng lắm chỉ như ở ghép đồ thôi."

"Ở ghép á?" Hạ Mãn Nguyệt thấy khó tin lắm: "Là kiểu một người một phòng ấy hả? Chưa xảy ra chuyện gì đúng không?"

Thư Uyển gật đầu.

"Cậu và anh ấy chơi trò gì vậy? Cứ cho là đang thả thính nhau đi, nhưng cũng đâu đến mức ở chung một mái nhà được chứ." Hạ Mãn Nguyệt vẫn không hiểu, cô nàng thấy hơi lo cho bạn mình.

Chơi trò gì ư?

Thư Uyển nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng cô nói với bạn mình là cô cũng chẳng biết nữa.

Nhưng cô không biết thật.

Từ lúc gặp Giang Yến dưới tàng cây hoa loan đó anh hỏi cô rằng có muốn anh cho cô đi nhờ một đoạn không, từ giây phút ấy giữa cô và anh đã bắt đầu nảy mầm những biến hóa vi diệu khôn lường.

Từ đó đến giờ Thư Uyển chưa từng trải qua cảm giác này.

Có lẽ do chưa từng trải qua nên có rất nhiều lúc cô đều ngấm ngầm đồng ý cho một số hành động của anh.

"Không biết thì tiến triển thế nào!" Hạ Mãn Nguyệt lo lắng, "Mặc dù tiếng thơm của đàn anh Giang Yến vang xa nhưng biết người biết mặt không biết lòng mà, lỡ như anh ta chả phải loại đàng hoàng như cái mã ngoài ấy thì sao? Với cả cậu nói xem, nếu anh ta thích cậu thì tại sao anh ta không công khai theo đuổi cậu, nói cho cậu biết tấm lòng của anh ta chứ?

Anh ta cứ một mực thả thính mập mờ như thế cứ như đang "câu cá" ấy."

Cô nàng càng nói càng thấy bất bình.

Cô nàng là cô gái rất dễ đồng cảm với người khác, đó cũng là lý do Thư Uyển thích cô nàng.

Chỉ là Hạ Mãn Nguyệt đã đánh giá thấp Thư Uyển rồi.

"Hiện giờ Giang Yến ném cho mình cơ hội tốt, trùng hợp là mình cũng có hứng thú với điều này." Thư Uyển cười nhạt nói tiếp, "Nhưng mà cậu yên tâm, yêu đương đối với mình cùng lắm chỉ như loại gia vị trong cuộc sống mà thôi, mình sẽ không vì yêu mà làm khổ bản thân đâu."

"Thật sao?"

"Ừ, thật mà."

Nhìn Thư Uyển không giống như đang tìm cớ bao biện cho mối quan hệ mập mờ này, thấy cô còn tỉnh táo như vậy Hạ Mãn Nguyệt cũng an tâm đôi phần.

Thế nhưng cô nàng vẫn nhắc nhở thêm: "Uyển Uyển này, nếu đã tỉnh táo thì cậu phải tỉnh táo đến cùng nhé, đừng có vừa tỉnh táo vừa chìm đắm để rồi cuối cùng lại đánh mất bản thân làm chuyện ngu ngốc đấy."

Vừa tỉnh táo vừa chìm đắm.

Lúc nghe Hạ Mãn Nguyệt nói thế Thư Uyển hơi ngớ ra, bỗng nhiên cô nhớ tới Hạ Thu Nhã và Thư Lương.

Nhớ lại năm đó cô đang trên đường đi học về thì thấy Thư Lương đi ra từ một tiệm mát xa không có biển hiệu.

Người đàn bà ấy đẩy cánh cửa sổ trên tầng hai ra, trên người bà ta chỉ mặc mỗi áo ngực, mặt mày thì trang điểm đậm vừa cười lẳng lơ vừa trao cho Thư Lương một nụ hôn gió. Thư Lương vuốt lại chiếc áo sơ mi nhăn nhúm rồi cũng trao lại cho bà ta nụ hôn gió, còn hét lên một tiếng: "Cục cưng à, chút nữa gặp nha."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!