Chương 16: (Vô Đề)

Nhà của Giang Yến nằm ở hoa viên Xuyên Lan, nơi đây rất gần sông và cách trường học của cô nửa tiếng lái xe. Trước đây Thư Uyển từng nghe người khác nói qua rằng những người có thể sống ở hoa viên Xuyên Lan này đều là những người không giàu có thì cũng quyền quý, nên Giang Yến sống ở đây thì cô cũng không thấy lạ.

Nơi anh ở rất rộng rãi, khoảng hơn 300m vuông và có nhiều phòng hơn Thư Uyển tưởng tượng.

Giang Yến nói rằng đây là căn nhà gần trường nhất của anh, và hầu hết thời gian anh đều sống ở đây. Anh nói là cô có thể ở lại đây thoải mái, chờ đến khi căn chung cư bên kia được sửa chữa dọn dẹp ổn thỏa rồi hãy chuyển về.

Thư Uyển vừa nghe anh nói vừa bước vào phòng khách.

Dù đã chuẩn bị tinh thần trước, nhưng ngay khi bước vào nhìn thấy khung cảnh bờ sông về đêm ở bên ngoài cửa sổ sát đất vẫn khiến cô không kìm được bần thần cả người.

Đập vào mắt cô là khung cảnh ăn chơi đàng đ**m hút hồn, hàng ngàn ánh đèn quy tụ tại một nơi tạo cho người ta cảm giác như tất thảy mọi thứ đang ở dưới chân họ vậy.

Chẳng trách trên đời này vẫn còn có một nhóm người mãi đắm chìm trong cảnh vàng son không dứt, cám dỗ như thế thì dù có phải sứt đầu mẻ trán đi nữa cũng muốn lao vào tầng lớp này, mặc cho bản thân không thuộc về nơi đây.

Thư Uyển chăm chú nhìn những ánh đèn sáng rực rỡ lạ kỳ từ tầng tầng lớp lớp những tòa nhà cao tầng bên ngoài cửa sổ, bỗng nhiên cô nghe thấy giọng của anh vang lên sau lưng mình: "Em xem thử đi, em muốn ngủ loại nào?"

Ngủ loại nào?

Nghe cái cách anh dùng từ khiến cô tức thì có cảm giác như mình là kẻ "đàng đ**m chơi bời" vậy, và anh sẽ là người dẫn đầu những người khác, tựa như trong giây tiếp theo anh sẽ biến ra mấy người đàn ông đẹp trai cao to khác nằm sẵn trong phòng để cô vào thoải mái lựa chọn.

Thư Uyển quay lại nhìn anh, sửa lại lời nói của anh: "Là phòng, không phải loại."

Giang Yến: "Có gì khác nhau à?"

Người con gái liếc anh một cái không nói gì nữa, dùng ánh mắt biểu đạt: "Anh thấy sao?"

Giang Yến cẩn thận suy nghĩ lại.

Hình như có chỗ nào không ổn thật thì phải? Anh muốn nói thêm gì đó nhưng Thư Uyển đã bỏ qua chủ đề này đi về phía căn phòng nọ.

Giang Yến đi theo cô.

Thư Uyển dạo qua các phòng một lượt rồi cuối cùng chọn căn phòng nhỏ nhất, vì cô thấy nó có vẻ khá ấm áp.

"Tôi sẽ ở trong phòng này." Người con gái chỉ chỉ.

Giang Yến dựa người vào khung cửa, khoanh tay trước ngực mỉm cười đầy ẩn ý: "Em cũng rất biết chọn ấy chứ."

Thư Uyển không hiểu lắm: "Dạ?"

Giang Yến: "Đây là phòng ngủ của tôi."

Thư Uyển ngẩn ra trong giây lát, sau đó chớp mắt nhìn anh nhỏ nhẹ trả lời: "Xin lỗi, tôi lỡ lấy căn phòng mà anh thích rồi."

Anh còn tưởng rằng cô sẽ nói là để cô chọn lại một căn phòng khác vậy, ai ngờ rằng cô lại nói câu "lỡ lấy căn phòng mà anh thích rồi".

Anh cười rạng rỡ hỏi: "Em thích phòng ngủ của tôi đến thế à?"

Thư Uyển gật đầu: "Thích lắm."

Giang Yến đứng thẳng dậy sải bước về phía cô: "Ngoài phòng ngủ ra thì sao?"

Người con gái nghiêm túc suy nghĩ một hồi, lát sau hấp háy đôi mắt màu hổ phách nói với anh: "Cũng thích phòng làm việc nữa."

Giang Yến đứng lại trước mặt cô: "Còn gì nữa không?"

Người con gái ừm một tiếng dài, "Phòng thay đồ cũng được đó."

Giang Yến cau mày đợi thêm vài giây.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!