Song, người tính không bằng trời tính.
Luôn có một hoặc hai sự việc vượt ngoài tầm kiểm soát của Thư Uyển.
Người con gái vốn luôn tin rằng mình sẽ không bao giờ chủ động liên lạc với anh, nhưng cuối cùng cũng đến một ngày cô phải chủ động liên lạc với anh rồi.
Thứ bảy cuối cùng của tháng 11.
Thư Uyển và Hạ Mãn Nguyện ra ngoài để tìm kiếm cảm hứng sáng tác, hai người dành cả ngày ở công viên ngoại ô Vãn Phong Đình ở thành phố.
Mãi đến chín giờ tối cô mới trở về chung cư của mình.
Nhưng nghìn lần không ngờ đến ——
Đường ống nước chung cư bị rò rỉ rồi.
Không biết nước bắt đầu rỉ ra từ bao giờ, nhưng lúc Thư Uyển bước vào thì sàn nhà tầng một đã xuất hiện một lớp nước nông.
Giây sau người con gái đã phản ứng lại nhanh chóng đặt đồ đạc trong tay xuống rồi vội vàng chạy đến ngắt nguồn điện, chỉ chừa lại hai ngọn đèn trong phòng khách và phòng ngủ, đồng thời tắt luôn van điều chỉnh nước.
Thư Uyển cứ nghĩ rằng đường ống nước trong phòng bếp gặp trục trặc, nhưng khi bước vào trong đi lên cầu thang phòng ngủ trên tầng hai thì cô mới nhận ra tính nghiêm trọng của vấn đề.
Chỗ rò rỉ xuất phát từ phòng tắm trên tầng hai.
Bởi vì phòng tắm nằm ngay cạnh phòng ngủ nên bản vẽ được đặt dựa vào tường của cô đã bị ướt mất một góc, Thư Uyển đứng trước cửa phòng ngủ sững sờ một lúc cuối cùng vẫn phải giẫm vào nước trên sàn đi vào cất hết đồ đạc đang được để ở dưới sàn lên.
Ngoại trừ đường ống trong phòng tắm vẫn còn kêu ù ù kia ra thì đồ đạc không bị hư hỏng quá nhiều, dù đã khóa van nhưng hình như nước vẫn tiếp tục chảy ra ngoài.
Thư Uyển dựa vào tường phòng tắm, hai tay giữ chặt lấy ống nước đã vỡ dưới bồn rửa tay, cô định tự mình giải quyết nhưng suy đi tính lại cuối cùng vẫn lựa chọn từ bỏ.
Cô lau khô bàn tay đang ướt rồi nhấc điện thoại lên gọi cho Giang Yến.
Thực ra cô hơi do dự không biết có nên làm phiền anh không nhưng chuông điện thoại mới chỉ reo được hai lần thì đầu dây bên kia đã có người bắt máy.
"Alo, Giang Yến."
Đầu bên kia của điện thoại vọng đến tiếng nhạc đinh tai nhức óc, nhưng ngay sau đó tiếng nhạc dần dần nhỏ lại, không gian cũng yên ắng hơn, giây sau giọng nói trầm trầm và dịu dàng của Giang Yến cất lên lọt vào tai cô: "Tôi đây."
Thư Uyển mím môi: "Bây giờ anh đang bận ạ?"
"Tôi không bận, sao vậy em?"
"Đường ống nước trong chung cư bị rò rỉ rồi, tôi muốn hỏi không biết anh có thông tin liên lạc của nhân viên bảo trì không?"
Đường ống bị rò rỉ?
Giang Yến nhíu mày nói khẽ: "Em chờ tôi một chút."
Thư Uyển vâng một tiếng rồi hai người cúp điện thoại.
Thư Uyển cứ nghĩ anh đang tìm thông tin liên lạc của nhân viên bảo trì nên cô bình tĩnh ngồi trên giường trong phòng ngủ chờ anh gọi điện lại, nhưng đợi một hồi không thấy ai gọi đến mà ngược lại lại nghe được tiếng gõ cửa gấp gáp.
"Thư Uyển, là tôi."
・・・・・・
Mãi tận sau này Thư Uyển vẫn còn nhớ rõ đêm hôm ấy lạnh đến nhường nào.
Khoảnh khắc mở cửa ra cô nhìn thấy anh đang chống tay trái lên khung cửa đứng đó hơi cúi xuống thở hổn hển dồn dập.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!