Chương 13: (Vô Đề)

Sau khi ăn bữa tối hai người ngồi trên ban công nhỏ của chung cư, mở chai rượu vang đỏ hồi chiều vừa mua ở siêu thị ra.

Giang Yến nâng ly nói chúc mừng cô vào nhà mới, Thư Uyển nghiêng người qua cụng ly, hai chiếc ly thủy tinh chạm vào nhau phát ra âm thanh giòn tan rất dễ nghe.

Có lẽ là do mua ở siêu thị nên rượu vang đỏ không ngọt như trong tưởng tượng mà cảm giác hơi chát, nhưng vì bầu không khí quá hoàn hảo nên cuối cùng hai người uống gần hết luôn chai rượu.

Đến khi chỉ còn đủ để rót một ly thì người con gái ngẩng đầu nhìn vầng trăng trên bầu trời đêm ấy, đầu óc bắt đầu mờ mịt dần.

Cô dựa người vào ghế, trên người mặc một chiếc váy nhung có dây đai màu xanh lục, bên ngoài khoác thêm một chiếc áo choàng nhung màu trắng.

Cơn gió thoảng qua khe khẽ không để lại chút dấu vết làm rối tung mái tóc được buộc lỏng lẻo sau gáy của cô, chiếc áo choàng nhung màu trắng cũng đung đưa theo làn gió mát, nhìn từ phía xa xa trông giống hệt như tuyết đang rơi giữa cánh đồng đầy lúa chín.

Có lẽ vì tư thế ngồi quá bất cần nên chiếc áo choàng thỉnh thoảng lại trượt xuống bả vai cô.

Lúc đầu Thư Uyển còn kéo lên nhưng sau đó vì phải kéo quá nhiều lần nên cô cứ kệ không kéo nữa. Chiếc áo hơi trễ nửa kín nửa hở trông có vẻ mờ ảo nhưng cũng rất chân thực.

Giang Yến cũng không thấy ngại.

Anh không rời mắt, nhưng cũng không phải cố tình nhìn chăm chú.

Chỉ là tình cờ nhìn lướt qua nhưng anh vẫn nhìn thấy một nốt ruồi nhỏ thấp thoáng trên bả vai trắng mịn ấy của cô.

Nó cũng giống như nốt ruồi ở đuôi mắt anh vậy.

Giang Yến nghĩ thầm rồi lại ngước mắt lên nhìn cô.

Gương mặt và đầu mũi của Thư Uyển đã đỏ ửng hết rồi, vẻ mặt cô hơi mê ly như thể sắp bước vào trạng thái ngà ngà say.

Giang Yến nhìn cô, khẽ khàng gọi: "Thư Uyển."

Thư Uyển: "Dạ?"

Giang Yến: "Em say rồi ư?"

Thư Uyển nhẹ nhàng lắc đầu: "Vẫn chưa."

Giang Yến cong môi: "Vậy em dự định khi nào say?"

Dự định khi nào say rượu à?

Ồ, quả là một câu hỏi hay.

"Chẳng lẽ anh…" Thư Uyển lẩm bẩm rồi nghiêng người nhìn anh, trong mắt cô ánh lên nét cười mang theo chút men say, ngay cả giọng nói cũng trở nên lười biếng bịn rịn: "Anh muốn đợi tôi say rồi tống tiền tôi à?"

Giang Yến nhướng nhẹ hàng lông mày: "Em đoán đúng rồi đó."

Người con gái tặc lưỡi lắc lắc ly rượu trong tay, chậm rì thở dài: "Tiếc quá đi, chai rượu này không đủ chuốc say tôi đâu."

Nói xong cô đưa ly rượu đến bên môi, hơi ngẩng đầu lên uống nửa ngụm rượu vang đỏ xuống cổ họng.

"Vậy em đồng ý say không?" Anh hỏi.

Thư Uyển lại nâng ly rượu lên, nhướng mi mắt ngước nhìn anh.

Ánh trăng sáng chói nhưng lại không quyến rũ bằng ánh nến mờ ảo trước mặt.

Anh yên lặng nhìn người con gái trước mặt mình, mặt mày thắm đượm sự dịu dàng.

Giang Yến bình tĩnh đợi câu trả lời của cô, làn gió đêm thổi đến khiến ánh nến phất phới mờ ảo, chập chờn lay lắt đong đưa giữa hai người bọn họ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!