Đến lúc thanh toán thì Thư Uyển tranh trả tiền nhưng Giang Yến không đồng ý.
Cô không muốn Giang Yến đã là người nấu ăn rồi mà đến cả nguyên liệu nấu ăn cũng do anh tự móc túi trả tiền, nhưng cuối cùng lúc vất vả lắm mới thuyết phục được Giang Yến thay đổi ý định để cô thanh toán thì bỗng cô thấy hơi đau ví.
Nhưng vì nghĩ chắc cũng chỉ có lần này thôi, mà bữa này so với việc ra nhà hàng thì cũng tiết kiệm hơn rất nhiều rồi nên cô đành giả vờ như không nhìn thấy giá cắn răng trả tiền cho xong.
Giang Yến rất chu đáo, anh không để Thư Uyển phải xách một túi đồ nào cả, vừa vào nhà là anh đã mang hết nguyên liệu vào bếp.
Thư Uyển hỏi anh mình có thể giúp được gì cho anh không thì anh bảo cô không cần phải làm gì cả, cứ đi nghỉ ngơi đi.
Nhưng sao cô dám bỏ đi nghỉ để trốn việc rồi trơ mắt nhìn Giang Yến bận rộn một mình được? Người con gái đứng ở lối vào cửa bếp nhìn chằm chằm vào bóng lưng của anh, mãi hồi lâu vẫn chưa chịu nhúc nhích.
Giang Yến rửa sạch nguyên liệu nấu ăn xong thì lúc này mới chú ý đến ánh mắt của cô, anh quay lại nhìn: "Em đứng đó không thấy mệt à?"
Thư Uyển lắc đầu.
Anh mỉm cười: "Vậy qua đây giúp tôi nhé?"
Thư Uyển nói được rồi bước vào bếp.
Cô vốn tưởng rằng anh đang cần mình hỗ trợ gì nhưng không ngờ Giang Yến lại đi đến trước mặt cô rồi đưa tay ra: "Đây, em giúp tôi xắn tay áo lên đi."
Thư Uyển hơi khựng lại, sau đó cô phản ứng lại tiến lên một bước.
Giang Yến hỏi cô: "Em xắn giúp tôi nhé?"
Thư Uyển ừm một tiếng, đặt tay lên tay áo của anh.
Anh cởi chiếc áo khoác bên ngoài ra, bên trong mặc một chiếc áo len cổ lọ màu đen.
Áo len thuộc kiểu dáng ôm nên cổ tay hơi bó không dễ chỉnh trang được.
Thư Uyển sợ làm nhăn áo của anh nên cô xắn lớp dưới cùng lên trước, rồi từ từ xắn từng chút một lên trên cổ tay. Lúc cô đang nghiêm túc xắn cổ tay áo cho anh thì đột nhiên nghe thấy người trước mặt mình cười khẽ.
Người con gái thắc mắc ngẩng đầu lên nhìn anh, mờ mịt như lọt vào sương mù: "Sao vậy ạ?"
"Không có gì." Giang Yến đáp, nụ cười trên môi ngày càng rực rỡ: "Chỉ là thấy em ung dung xắn tay áo như vậy thấy hơi giống con lười."
Con lười?
Thư Uyển vẫn còn tính nổi loạn tuổi dậy thì, cô mím môi không nói gì hết vừa nắm lấy cánh tay anh vừa nhanh chóng xắn ống tay áo của anh lên, mấy lần còn bị tuột xuống.
Giang Yến không ngờ rằng cô vẫn có một mặt trẻ con như vậy, mặt mày anh thắm đượm sự vui vẻ.
"Còn tay này nữa." Anh đưa cánh tay còn lại ra.
Thư Uyển vẫn làm những động tác như lúc xắn tay áo bên kia, chẳng mấy chốc cả hai cánh tay của anh đã tr*n tr** hết ra ngoài không khí.
"Còn gì nữa không?"
"Hết rồi."
Quả là đã hết rồi.
Anh thực sự không muốn để cô phải làm bất cứ việc gì cả.
Nhưng dù vậy thì Thư Uyển vẫn không ra ngoài nghỉ mà đứng cạnh tủ lạnh nhìn anh. Căn bếp có vẻ chật chội còn những món Giang Yến đang làm thì cô đều không biết, cô đứng đó nhìn anh bận rộn đi tới đi lui, bỗng thấy hơi bất tiện.
Chẳng biết đã qua bao lâu, anh thấy cô vẫn chưa đi thì cất bước đi đến.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!