Chương 10: (Vô Đề)

Đột nhiên Giang Yến đẩy một đĩa đầy thịt cua đến trước mặt cô.

"Em ăn cái này đi." Anh vừa nói vừa đưa giấm cua đến.

Thư Uyển được chiều mà sợ nhận món ăn này, cô gật đầu cảm ơn anh. Giang Yến không nói gì cả mà chỉ nhìn cô cười khẽ.

Không biết có phải là ảo giác của Thư Uyển hay không nhưng cô luôn cảm thấy Giang Yến luôn mang đến cho người ta cảm giác thư thái khó nói nên lời, khiến người ta không dằn được lòng buông lỏng cảnh giác khi ở cùng với anh.

Mặc dù cô là kiểu người không thích tiếp xúc quá nhiều với những người xa lạ nhưng không hiểu sao khi Giang Yến hỏi cô có thể dùng bữa với anh không cô đã gật đầu ngay mà không do dự chút nào.

Chắc hẳn luôn có vài người có ma lực khiến người khác không thể chối từ mình được.

Sau khi lấy lại bình tĩnh, Thư Uyển dùng thìa nhỏ múc một miếng thịt cua cho vào miệng.

Đây không phải là lần đầu tiên cô ăn cua ngâm rượu, nhưng đây là lần đầu tiên cô ăn món cua chất lượng như thế này.

Mùi thơm của rượu hảo hạng hòa quyện với thịt cua tươi ngon, cua rất chất thịt và còn rất mềm và thơm ngọt.

Cô chợt hiểu ý nghĩa của mấy câu Giang Yến nói khi nãy: "Nguyên liệu nấu ăn và hương vị món ăn quan trọng hơn giá cả nhiều."

Một món ăn mỹ vị như vậy quả thực không sợ nó có giá cao ngất ngưởng mà chỉ sợ giá trị của nó không tương xứng với hương vị mà thôi.

Giang Yến nhìn cô: "Đây là món ăn nổi tiếng nhất ở đây, em thấy thế nào?"

Người con gái đặt thìa xuống, ra sức khen ngợi: "Ăn ngon lắm."

"Có vẻ như tôi đã đoán đúng rồi, ở nhà hàng này có vài món mang hương vị em thích." Giang Yến mỉm cười, "Nếu em thích thì lần sau chúng ta quay lại ăn tiếp."

Lần sau.

Chúng ta.

Giang Yến dùng từ vi diệu ghê.

Cô không phải cô bé ngây thơ phản ứng chậm chạp không biết gì, nhưng người ngồi đối diện này khiến cô ngạc nhiên quá, sao anh lại đột nhiên thấy hứng thú với cô vậy nhỉ?

Xuyên qua làn khói nghi ngút như màn sương mỏng đang tỏa ra từ nồi súp trên bàn, Thư Uyển nhìn vào đôi mắt của anh.

Cô muốn tìm một chút thông tin từ trong ánh mắt ấy của anh để xác định xem điều cô đang nghĩ trong lòng có đúng hay không, nhưng lúc cô vừa nhìn sang thì Giang Yến đã bình tĩnh cụp mắt xuống, anh không cho cô cơ hội để nắm bắt được suy nghĩ của anh.

Người con gái không thấy rõ vẻ mặt của anh.

Trong làn khói sương lượn lờ mờ ảo, cô lờ mờ nhìn thấy bên má phải của anh có một lúm đồng tiền hơi nông.

Anh đang cười gì thế?

Thư Uyển suy nghĩ hồi lâu nhưng vẫn không nghĩ ra được.

・・・・・・

Sau bữa tối, Giang Yến lái xe đưa Thư Uyển về trường học.

Sau khi xe dừng trước cửa ký túc xá, Giang Yến giơ tay lên lấy ra một hộp quà nhỏ tinh xảo trên kệ đưa cho cô: "Cho em này."

Thấy Thư Uyển bối rối không phản ứng lại thì anh bổ sung thêm một câu: "Đây là son môi của em."

Son môi?

Cô nhìn món đồ trong tay anh, đột nhiên nhớ tới chiếc áo vest mà mình quên chưa trả lại cho anh: "Xin lỗi, tôi quên mất. Áo của anh tôi đã giặt sạch nhưng tôi đang để ở trên lầu rồi, bây giờ tôi sẽ lên lấy xuống cho anh ngay."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!