Chương 6: Sự rạn nứt đầu tiên

Editor: Trang Thảo.

"Mắng mày vài câu mà mày định không về nhà thật đấy à? Suốt ngày lêu lổng ở bên ngoài!"

"Chắc là sớm đã quẳng tụi tao ra sau đầu rồi, đồ vô ơn bạc nghĩa!"

"Mày có biết Tiểu Duy vì lo cho mày mà đã khóc bao nhiêu lần không? Còn không mau xin lỗi em trai đi!"

"À, hóa ra là đàn đúm với đàn ông. Trước đây tao nghi ngờ không sai mà, mày đúng là thứ b**n th**..."

Hai người họ không phân biệt trắng đen, chỉ thẳng mặt Vân Túc mà chửi bới. Thật ồn ào. Thật phiền phức. Thế là ta cắt lưỡi bọn họ.

Những tiếng chửi rủa bỗng chốc im bặt. Đồng tử của bọn họ co rút vì kinh hãi, lấy tay che miệng nhưng vẫn không ngăn được dòng máu tươi không ngừng tuôn ra. Bọn họ đau đớn phát ra những tiếng gào vô nghĩa, ngã gục xuống đất lăn lộn. Đám đông bắt đầu tụ tập, những tiếng kinh hô vang lên liên hồi trước cảnh tượng hãi hùng đó.

Giữa sự hỗn loạn, Vân Túc vẫn đứng ngây người, bất động. Ta nắm tay cậu ta, kéo khỏi hiện trường.

Suốt một quãng đường dài, Vân Túc hoàn toàn im lặng, cơ thể cậu ta vô thức run rẩy. Con người luôn yếu ớt như vậy, mới đụng chút chuyện nhỏ đã sợ đến mức này. Nếu không có ta, cậu ta biết phải làm sao đây? Ta kéo cậu ta vào lòng, ôm chặt lấy. Ta dịu dàng hôn lên trán cậu ta, thấp giọng trấn an: "Không sao đâu, Tiểu Túc. Không ai có thể làm hại em nữa."

Cậu ta ngoan ngoãn cuộn tròn trong vòng tay ta, không nói lời nào. Phải một lúc lâu sau, từ lồng ngực ta mới vang lên tiếng nói rất nhỏ của cậu ta: "Bọn họ có chết không?"

Ai mà biết được. Ta thản nhiên đáp: "Có lẽ đấy."

Vân Túc ngồi dậy, giữa đôi lông mày ẩn hiện vài phần mệt mỏi. Cậu ta nhìn ta, gương mặt thoáng vẻ mờ mịt: "Anh rõ ràng đã hứa với tôi là trong thời gian này sẽ không sử dụng năng lực của mình cơ mà."

Hình như đúng là có chuyện như vậy thật. Ta nghiêng đầu hỏi lại: "Thế sao? Chịu thôi, tại bọn họ quá ồn ào."

Vân Túc lẩm bẩm: "Nếu họ chết, chẳng phải anh đã giết người sao..."

"Chết thì chết thôi, chẳng lẽ Tiểu Túc còn quan tâm đến bọn họ sao? Họ đã bắt nạt em như thế mà." Ta mỉm cười, dùng giọng điệu nhu hòa nói: "Tôi đã giết hàng trăm hàng ngàn người rồi, em không cần phải để ý chuyện đó đâu."

"Đây là xã hội pháp trị, sao có thể tùy tiện giết người được chứ!" Cậu ta cao giọng, có vẻ hơi vội vàng.

"Nhưng tôi đâu phải con người." Ta chớp mắt, kiên nhẫn giải thích: "Tôi thấy bọn họ phiền phức nên bắt họ câm miệng, chỉ có thế thôi.

Đối với tôi đây là chuyện rất bình thường, em đừng vì thế mà phiền lòng."

Sắc mặt cậu ta đột nhiên tối sầm lại, cả người như mất hết sức lực: "Đúng vậy, anh không phải con người."

Ta không thích biểu cảm này của cậu ta. Thấy thật phiền. Đang định nói thêm gì đó thì thấy cậu ta đứng dậy, kéo ta dậy theo rồi đẩy ta ra ngoài.

Giọng nói của cậu ta trở nên cứng nhắc: "Đêm nay tôi không muốn ngủ cùng anh. Anh ra ngoài đi."

Nói xong, cậu ta thực sự nhốt ta ở ngoài cửa phòng. Ta nhìn cánh cửa đóng chặt trước mặt, lần đầu tiên cảm thấy ngây người. Cậu ta còn khóa trái lại khiến ta không thể mở từ bên ngoài. Trong ấn tượng của ta, đây là lần đầu tiên cậu ta "nổi giận" với ta như vậy. Ta cũng không giận, chỉ cảm thấy kỳ lạ. Đợi đến khi cậu ta ngủ say, ta mới xuyên tường đi vào, lên giường rồi kéo người vào lòng theo thói quen.

Ngày hôm sau, Vân Túc khôi phục lại trạng thái bình thường như chưa có chuyện gì xảy ra. Mối quan hệ của chúng ta vẫn không có gì thay đổi, thậm chí cậu ta còn có vẻ hay cười hơn trước.

Vào một ngày nọ, sau khi một nụ hôn dài kết thúc, Vân Túc ngước nhìn ta và mỉm cười. Nụ cười ấy vừa giống như đùa giỡn, lại vừa như nghiêm túc. Cậu ta nhẹ giọng hỏi: "Ngài ác ma, anh có yêu tôi không?"

Cậu ta không gọi cái tên giả kia nữa. Chắc hẳn là đang hỏi một cách nghiêm túc rồi.

"Yêu sao?" Ta v**t v* mái tóc cậu ta, đáp lời: "Tiểu Túc, thứ đó không phù hợp với tôi đâu."

Vân Túc vẫn cười, nhưng trong mắt lại thoáng hiện sự phiền muộn và bi ai nồng đậm. Khóe môi cậu ta gượng gạo nhếch lên: "... Tôi đùa thôi."

Lồng ngực ta chợt nhói đau như bị gai đâm. Ta nhíu mày, đè nén cảm giác quái dị đó xuống. Gần đây Vân Túc thường ngủ không yên giấc, cậu ta hay vô thức cau mày và thường xuyên giật mình tỉnh giấc. Ta thâm nhập vào giấc mơ của cậu ta, quả nhiên thấy cậu ta đang gặp ác mộng.

Cậu ta cứ mơ đi mơ lại những chuyện trong quá khứ, mơ thấy những người thân luôn dành cho mình những lời cay nghiệt, thậm chí là đấm đá. Lúc đầu cậu ta còn giải thích, còn tranh luận, nhưng tiếng nói của cậu ta chưa bao giờ được lắng nghe. Sau đó cậu ta dần trở nên trầm mặc, tê dại và tuyệt vọng.

Ta không thích nhìn cậu ta với vẻ mặt đó. Khi cậu ta cười mới là đẹp nhất. Vì thế, ngay trong giấc mơ, ta sẽ giúp cậu ta g**t ch*t những kẻ lải nhải phiền phức kia.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!