Chương 4: Nụ hôn và những rung động lạ lẫm

Editor: Trang Thảo.

Cứ như vậy, ta đồng hành cùng Vân Túc trong trò chơi tình ái này, thoắt cái đã trôi qua gần năm tháng. Nhờ vào thiên phú và khả năng học hỏi siêu cường, giờ đây kỹ năng nấu nướng của ta đã hoàn toàn vượt xa Vân Túc. Vì vậy, ba bữa cơm trong nhà cơ bản đều do một tay ta đảm nhận.

Vân Túc ăn nhạt nhưng lại rất thích món tôm xào cay. Cậu ta không ăn gừng tỏi, nếu có gia vị thì cũng sẽ tỉ mẩn nhặt ra bằng sạch. Cậu ta thích uống trà sữa, thường gọi loại ít đá ít đường. Thực ra ta cũng chẳng cố ý ghi nhớ làm gì, chỉ tại trí nhớ của ta quá xuất chúng mà thôi.

Vào một ngày bình thường, Vân Túc đột ngột ngã bệnh. Cậu ta chưa bao giờ ngủ nướng, vậy mà hôm nay lại cuộn tròn trong chăn không chịu dậy. Ta gọi hai tiếng nhưng không thấy phản ứng, ghé sát vào xem thì thấy gương mặt nhỏ nhắn đỏ bừng lên một cách đáng sợ, mỗi nhịp thở đều mang theo hơi nóng rực.

Khi bị đánh thức, cậu ta gắng gượng mở mắt nhìn ta, giọng nói khản đặc: "A Uyên, tôi... thấy không khỏe, hình như sinh bệnh rồi?"

Không phải hình như, mà là bệnh thật rồi. Trán cậu ta rất nóng, những sợi tóc con ướt đẫm bết vào da đầu, sắc hồng không bình thường lan từ gò má đến tận mang tai. Con người sinh bệnh thì phải đến bệnh viện, nhưng ngay khi ta vừa nhắc đến hai chữ "bệnh viện", cả người Vân Túc run bắn lên. Cậu ta kịch liệt lắc đầu, giọng kiên quyết: "Không đi bệnh viện.

A Uyên, tôi không đi bệnh viện đâu."

"Được rồi, không đi thì không đi." Ta nói: "Nhưng phải uống thuốc."

Ta xuống lầu tìm thuốc hạ sốt, rót nước ấm rồi tận mắt giám sát cậu ta uống xong. Sau đó, ta nấu cháo bắt cậu ta ăn một chút. Nhưng vì mệt nên cậu ta chỉ ăn được vài miếng rồi lại uể oải vùi mình vào giường. Những cơn ho khan kìm nén từ sâu trong lồng ngực thỉnh thoảng lại bật ra, khiến cả cơ thể cậu ta rung lên bần bật.

Ta nhìn cậu ta, thầm chậc lưỡi trong lòng. Lại một lần nữa, ta cảm thấy con người thật sự quá đỗi mong manh. Ta lật chăn nằm xuống, kéo cậu ta vào lòng. Vân Túc ngước mắt nhìn ta, đôi mắt vốn trong trẻo nay như phủ một lớp sương mù, tiêu cự tán loạn đầy mê mang. Một lúc lâu sau cậu ta mới phản ứng lại, vòng tay ôm lấy eo ta, tựa sát vào như thể không muốn rời xa.

"A Uyên..." Cậu ta khẽ nói, giọng rất nhẹ: "Cảm ơn anh đã chăm sóc tôi. Anh là người đầu tiên nguyện ý kiên nhẫn ở bên cạnh chăm sóc khi tôi sinh bệnh."

Chẳng qua chỉ là tiện tay chăm sóc một chút thôi, chẳng tốn chút sức lực nào. Rõ ràng biết tất cả chỉ là giả dối, vậy mà vẫn có thể cảm động đến nhường này. Đúng là một cậu nhóc ngốc nghếch. Ta nhẹ nhàng xoa mái tóc người trong lòng, dịu dàng đáp: "Đó là việc tôi nên làm mà. Tiểu Túc, phải nhanh chóng khỏe lại đấy nhé."

Không biết qua bao lâu, nhịp thở của Vân Túc dần ổn định, cơ thể cũng không còn nóng hầm hập như trước. Thấy lông mi cậu ta run rẩy, ta hỏi: "Tiểu Túc, cảm giác khá hơn chút nào chưa?"

"Vâng." Cậu ta lùi ra khỏi lồng ngực ta, đáp: "Đã đỡ hơn nhiều rồi."

Trong lúc đối diện, đôi mắt mờ sương của Vân Túc bỗng gợn lên những gợn sóng xao động. Hình như cậu ta vẫn còn bị cơn sốt làm cho mê muội. Cậu ta nghiêng đầu nhìn ta rồi hỏi: "A Uyên, có thể... hôn một cái được không?"

Vẻ mặt đáng thương ấy mang theo một sức mê hoặc quá lớn, khiến ta thoáng sững sờ. Hôn ở đâu? Hôn thế nào? Cậu ta đây là đang đòi hôn sao?

"Thôi, cứ bỏ đi." Ta chưa kịp trả lời, Vân Túc đã chùn bước, tự lẩm bẩm: "Tôi đang bệnh, sẽ lây cho anh mất..."

Ta không đợi cậu ta nói hết câu, liền đưa tay nâng cằm cậu ta lên, cúi đầu hôn xuống. Ở thế giới loài người, hôn môi là biểu hiện của tình yêu. Nhưng ta không phải con người, hành động này đối với ta chẳng có ý nghĩa gì đặc biệt, cũng bình thường như việc đi bộ mà thôi. Chỉ là thấy Vân Túc có chút đáng thương nên ta nhân từ thỏa mãn yêu cầu nhỏ bé chẳng đáng là bao của cậu ta. Chỉ có thế thôi.

Hai cánh môi chạm nhau, hơi nóng rực lan tỏa. Ta nhìn thấy đồng tử của Vân Túc giãn ra vì kinh ngạc, rồi từ từ chậm lại nụ hôn này. Khi xâm nhập sâu hơn, ta tước đoạt đi cả hơi thở và sự run rẩy của cậu ta. Trong cơn hoảng loạn, đầu lưỡi của Vân Túc bỗng khẽ cử động, như là thăm dò, lại như là hưởng ứng.

Ngay khoảnh khắc đó, một cảm giác mãnh liệt và lạ lẫm đột ngột chạy dọc sống lưng ta. Đó không phải là niềm vui của sự tước đoạt hay kh*** c*m của việc chinh phục, mà là một thứ gì đó ta chưa từng hiểu rõ.

Vân Túc yếu ớt đẩy ta ra. Nhận ra cậu ta đã thấm mệt, ta mới luyến tiếc buông tay. Nhịp thở của cậu ta lại trở nên dồn dập và hỗn loạn. Ta nhìn chằm chằm vào cậu ta, khẽ l**m đi dư vị ngọt ngào còn vương trên môi. Trong lòng đột nhiên dâng lên một cảm giác kỳ lạ, mông lung không sao nắm bắt được. Thật khiến kẻ khác phải hoang mang.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!