Từ nhỏ, cậu đã có một sở thích kỳ lạ: sưu tầm sự quan tâm của người khác dành cho mình.
Nguyên nhân bắt nguồn từ lần cậu xem bộ phim Coco
- Cuộc hội ngộ diệu kỳ hồi bé. Trong phim có một phân đoạn kể rằng sau khi một người chết đi, nếu bị thế gian lãng quên, linh hồn họ sẽ hoàn toàn biến mất.
Lúc đó, cậu vẫn còn là một đứa trẻ con chính hiệu, lo sợ có một ngày mình bất chợt qua đời, ngoài ba mẹ ra sẽ chẳng còn ai nhớ đến hay tưởng niệm cậu. Thế là cậu tìm đủ mọi cách khiến các bác sĩ, y tá và những đứa trẻ khác xung quanh cam đoan rằng nếu cậu chết đi, họ sẽ nhớ thắp nến cầu nguyện cho cậu vào lễ Vong Linh.
Về sau, khi lớn lên đến tuổi mười mấy, tư duy cũng chín chắn hơn nhiều, cậu trở thành người theo chủ nghĩa vô thần. Cậu hiểu ra tất cả chỉ là giả dối, con người khi chết rồi thì chẳng còn gì cả. Nhưng thói quen đã hình thành, mà cuộc đời của một người thường xuyên bệnh tật lại quá thiếu niềm vui, nên chỉ cần có được chút thú vui nào, cậu đều vui vẻ đón nhận, còn tự khích lệ bản thân tiếp tục như vậy.
Dù linh hồn có thể chỉ là ảo tưởng, nhưng khiến thêm nhiều người trên đời nhớ đến mình, dường như cũng không phải điều xấu.
Có lẽ, việc cậu cứ mãi dây dưa với Trang Tự cũng bắt nguồn từ đó. Dù rằng về sau, cậu cũng chẳng phân rõ được trong đó còn pha lẫn bao nhiêu cảm xúc khác.
Trước thềm năm mới, cậu đón sinh nhật tuổi mười bảy trong phòng bệnh.
Lần phát bệnh này là do viêm phổi tái phát, thể trạng lại tụt thêm một bậc. Theo lời bác sĩ, cộng với hiểu biết của bản thân, cậu biết rằng hàng rào miễn dịch vốn đã mong manh trong cơ thể mình giờ đã hoàn toàn sụp đổ, tạo thành một "quốc gia" không có chủ quyền, nơi vi khuẩn có thể tung hoành vô hạn.
Hai tuần qua, tối nào cậu cũng xem đi xem lại những bài nghiên cứu cũ về việc cấy ghép bộ điều tiết SyncPulse mà anh từng đăng trên các tạp chí, âm thầm lo lắng liệu cơ thể mình còn đủ sức chịu đựng phẫu thuật cấy ghép không. Dù chưa từng bật khóc, nhưng trong lòng luôn thấp thỏm bất an.
May mà bệnh đến sau khi kết thúc kỳ thi, nếu không lại dây dưa chẳng thể đi thi, biết đâu còn phải hoãn tốt nghiệp.
Suốt nửa tháng nằm viện, anh không chủ động tìm cậu, cậu cũng chẳng liên lạc với anh. Bởi tuy bình thường cậu thích làm bộ đáng thương, nhưng nếu bản thân thật sự trở thành một đứa trẻ yếu ớt, ủy mị, luôn khóc lóc vì bệnh tật, thì chắc chắn chẳng ai thích nổi cậu.
Sinh nhật hôm ấy, ba mẹ và bác sĩ đều hết sức dỗ dành, cậu cũng tỏ ra rất vui vẻ, tích cực nhận lấy tất cả quà tặng.
Không thể thắp nến, cũng chẳng ăn được bánh, nên món quà chị Mary tặng là một cây nến đèn nhựa không cháy và một chiếc bánh kem đồ chơi màu hồng có thể bóp để xả stress.
Sau khi tiệc sinh nhật nhỏ trong phòng bệnh kết thúc, đến giờ đi ngủ. Cậu nằm trên giường, buồn chán mở tắt cây nến nhựa mãi đến khi hết pin, còn chiếc bánh thì bóp đến mức biến dạng, chẳng còn hình thù như ban đầu.
Cuộc hẹn đi chơi với anh sau đó cũng suýt không thành.
Ba mẹ không muốn đi nghỉ, chị Mary thì chẳng muốn xin nghỉ phép, nhưng cậu không muốn vì mình mà ảnh hưởng đến chất lượng cuộc sống của họ, nên đã kiên quyết đẩy họ đi hết.
Anh đến đón cậu đúng hẹn, trò chuyện đôi chút về chuyện sinh nhật.
Lúc nghe anh nói mình không tổ chức sinh nhật, trong lòng cậu hiểu rất rõ: chắc chắn anh sẽ mừng sinh nhật cùng gia đình, nói không tổ chức chẳng qua là sợ cậu đòi tham dự tiệc sinh nhật của anh thôi.
May mà bản tính cậu vốn phản nghịch, cũng chẳng dễ sinh lòng áy náy, nên vẫn cố kéo anh ở cạnh mình cả buổi chiều.
Cậu mua cho anh một chiếc bánh Donuts nhỏ, khi hát bài chúc mừng sinh nhật, cuối cùng anh cũng nở một nụ cười, lúc đó cậu mới cảm thấy nỗ lực lôi kéo của mình đã có chút thành công.
Về nhà rồi, cậu lại bất ngờ hạ quyết tâm lớn hơn: phải nghĩ cách thân thiết hơn với anh, để sau này nếu thật sự cấy ghép bộ điều tiết, thì có thể dùng được loại buồng thuốc thế hệ mới nhất.
Có thể nói là càng bị từ chối càng hăng hái, cậu lại tiếp tục nghĩ ra một loạt chủ đề mới để trò chuyện cùng anh.Đầu năm nay, tháng Một và Hai ở Tân Cảng hiếm khi có thời tiết đẹp đến thế. Trời nhiều nắng, nhiệt độ cũng dễ chịu vô cùng.
Anh ở Tân Cảng quá lâu rồi, mùa đông hằng năm gần như chỉ toàn là mây mù u ám, vì thế mới có ấn tượng sâu sắc về tháng Giêng năm ấy, còn ký ức liên quan đến cậu, có lẽ chỉ là thứ đi kèm thêm vào.
Sau khi trở lại trường đi học, cậu càng siêng gửi tin nhắn cho anh hơn.
Không rõ vì sao, có thể là bị chiếc bánh Donuts và bài hát mừng sinh nhật làm mờ mắt, cũng có thể là vì lòng trắc ẩn thôi thúc. Dù bận tối mắt tối mũi, anh vẫn trả lời cậu rất nhiều lần.
Dù cậu quả thực rất bám người, anh cũng chẳng thể khách sáo như với người khác.
Khi đó, vì một văn bản phê chuẩn duy nhất cho phép SyncPulse thực hiện thử nghiệm lâm sàng và xét duyệt đạo đức, vì cuộc sống của hàng nghìn nhân viên trong tập đoàn, mỗi khi mở mắt ra, lịch trình của anh đã dày đặc tới mức như thể anh có đến bốn mươi tám tiếng một ngày.
Từ sáng sớm đến khuya muộn, từ phòng thí nghiệm ở trường tới phòng thí nghiệm của công ty, rồi đến phòng họp trong tòa nhà tập đoàn, cuối cùng là phòng chờ ngoài văn phòng người phụ trách cơ quan quản lý. Buổi sáng còn ở Tân Cảng, chiều đã đặt chân đến tuyến sản xuất dược phẩm mới ở nội địa.
Có kết quả tốt đáng khích lệ, cũng có việc chưa đạt kỳ vọng, còn nhiều điểm chưa ổn. Giá như anh có thể lớn nhanh thêm vài tuổi, vẻ ngoài trông chín chắn thêm chút thì tốt biết mấy, anh thường nghĩ vậy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!