Chương 4: (Vô Đề)

Lý Thiện Tình luôn cho rằng trên đời này không có việc gì cậu không làm được, ngoại trừ việc giữ cho bản thân khỏe mạnh đúng lúc cần thiết.

Lệnh đình chỉ học một tuần mà nhà trường dành cho cậu đã hết, đêm trước ngày quay lại trường, vết thương ở khóe môi vừa lành thì cậu lại bất ngờ ho dữ dội. Từ buổi chiều, cánh tay phải bắt đầu ngứa ngáy, đau rát như bị đốt cháy.

Lý Thiện Tình bị bệnh lâu năm nên cũng có chút hiểu biết, tự đoán là dị ứng, chẳng mấy để tâm, chỉ uống thuốc giảm đau và thuốc chống dị ứng rồi ngồi trong phòng làm việc gấp rút hoàn thành phần bài tập nhóm môn Sinh học mà Mạc Trọng Kỳ gửi đến.

Mấy hôm trước, cậu bận rộn chuẩn bị hồ sơ và tài liệu đăng ký thực tập, nhờ giáo sư Triệu viết thư giới thiệu, lại còn phải hoàn thiện đề án tham dự vòng tuyển chọn cuộc thi lớn, bận tới mức lén thức đêm hai hôm liền.

Đến khi sắp quay lại trường, Mạc Trọng Kỳ hỏi đến, cậu mới chợt nhớ ra mình quên mất làm bài tập.

Mở máy tính ra, vừa tra tài liệu vừa gõ máy, cậu vừa làm vừa không ngừng gãi. Đến khi hoàn thành xong, cậu mới phát hiện da tay đã rướm máu, cả mảng da nổi đầy vết ban đỏ.

Thật ra có lẽ là do thuốc giảm đau làm da tê dại, nhưng trong lòng Lý Thiện Tình lại vững tin: đau và ngứa đã đỡ nhiều rồi.

Cậu muốn đi học chứ không muốn đến bệnh viện nên cũng chẳng định nói ra. Lợi dụng lúc Mary không để ý, cậu tự lấy thêm một viên thuốc giảm đau, rồi thay chiếc áo thun tay dài hơn.

Ai ngờ lừa được Mary, lại không qua mắt nổi ba mẹ hiếm hoi mới về nhà ăn tối cùng nhau một bữa.

Bữa cơm mới ăn được vài miếng, mẹ đã phát hiện ra cậu cứ vặn vẹo người trên ghế vì muốn gãi mà không dám, liếc cậu vài lần rồi hỏi: "Con thấy không khỏe ở đâu à?"

"Bị dị ứng à?" Ba quan sát càng kỹ, mở miệng lập tức nói trúng ngay trọng tâm: "Kéo tay áo lên cho ba mẹ xem thử."

Không còn cách nào, Lý Thiện Tình đành kéo tay áo lên một nửa, để lộ ra chút ít, đối diện với ánh mắt rõ ràng đã thay đổi của ba mẹ, cậu làm ra vẻ như chẳng có gì xảy ra, thản nhiên nói: "Chiều con đã uống thuốc dị ứng và giảm đau, đỡ hơn nhiều rồi, chỉ là vì gãi mạnh quá nên mới thấy rõ vậy thôi."

Mary từ bếp bước ra, vừa nhìn thấy lập tức hít sâu một hơi, suýt nữa làm rơi bát canh: "Thiện Tình, tay em bị sao vậy?!"

"Có sao đâu ạ." Lý Thiện Tình rụt tay lại trong tay áo, giả ngu: "Ngứa chút nên gãi vài cái thôi mà."

"Biết bệnh mà không chịu chữa." Mẹ cậu nhỏ tiếng trách, rồi gọi video cho bác sĩ gia đình.

Lý Thiện Tình rúc trong ghế, ra vẻ ngay thẳng mà nhấn mạnh: "Thật sự không nghiêm trọng mà, sao lại nói là giấu bệnh chứ."

Không ngờ bác sĩ Trương chỉ nhìn sơ qua đã nhận định là mề đay cấp tính, yêu cầu Lý Thiện Tình lập tức đến bệnh viện, không được chậm trễ. Thế là cả nhà ba người vội vã ăn thêm mấy miếng cơm, rồi lên xe lao thẳng đến bệnh viện Dịch anh.

Trên đường đến bệnh viện, trời đã tối, bầu trời đêm xanh thẫm. Tài xế lái rất nhanh, Lý Thiện Tình lại bắt đầu phát bệnh nặng hơn, da toàn thân càng lúc càng ngứa, càng lúc càng đau, đầu óc vốn tỉnh táo sáng suốt bỗng chốc trở nên choáng váng vì sốt.

Mẹ nắm chặt tay cậu không cho cậu gãi, cậu khó chịu đến muốn nôn, không nhịn được lấy lòng bàn tay cọ thật mạnh qua lớp áo vào vùng da đang ngứa, chỉ mong dễ chịu hơn đôi chút.

Mỗi lần chịu đựng cơn đau thể xác, cậu luôn khó chịu đến mức chỉ muốn tự tay mổ xẻ đốt sống cổ và lưng mình ra, nhét vào đó loại thuốc có thể quản lý cậu cả đời, hoặc móc não mình ra, thay bằng một bộ não khỏe mạnh hoàn hảo hơn.

Bao giờ mới có thể sống như người bình thường đây? Tại sao cậu lại không thể tự kiểm soát sức khỏe của mình? cậu thực sự chán ghét thân thể yếu đuối, bất lực này rồi. Chính cơ thể này đã ngăn cản cậu làm tất cả những gì cậu muốn.

Lý Thiện Tình mơ màng, trong đầu không ngừng suy nghĩ. Khao khát được tái tạo lại bản thân một lần nữa, khao khát đến mức toàn thân căng cứng đau đớn, mà cuối cùng vẫn chẳng làm được gì.

"Cục cưng à." Mẹ nhìn ra cậu đang rất khó chịu, xót xa ôm cậu chặt hơn: "Đừng lo, ba mẹ không trách con vì không nói, mai là sẽ ổn thôi."

Lý Thiện Tình nghiến răng, tựa đầu vào vai mẹ. Ba cậu cũng quay lại an ủi bằng giọng dịu dàng: "Bác sĩ Trương đã gọi điện báo cho bệnh viện rồi, Alice đang chờ ngoài cổng."

Alice là điều phối viên y tế phụ trách việc tiếp đón Lý Thiện Tình nhiều năm nay ở bệnh viện. Tần suất cậu gặp cô còn nhiều hơn gặp hiệu trưởng trường mình. Cô và y tá đã chuẩn bị sẵn xe lăn, đứng chờ ngay trước cửa khu khám.

Vừa xuống xe, Lý Thiện Tình đã phát hiện mình thật sự không đi nổi nữa, bèn ngồi xuống xe lăn, được đẩy đi khám bệnh và xét nghiệm máu.

Kết quả đúng như lời bác sĩ Trương nói: mề đay cấp tính, có lẽ do triệu chứng quá nghiêm trọng nên cần nhập viện điều trị. Thế là, Lý Thiện Tình lại được đưa về căn phòng bệnh VIP2 quen thuộc nhất của mình.

Năm mười bốn tuổi, Lý Thiện Tình từng sống ở đây suốt một năm, nhắm mắt cũng có thể đi lại tự nhiên trong căn phòng bệnh này. Đi qua phòng tiếp khách, nhà vệ sinh công cộng, phòng ngủ phụ, rồi vào đến phòng ngủ chính, sẽ nhìn thấy ti vi, một bộ sofa, rèm cửa tự động màu kaki, và chiếc giường bệnh có thể nâng lên hạ xuống.

Cậu được hộ lý đỡ lên giường bệnh, y tá giúp cậu truyền dịch. Kim tiêm đâm vào mu bàn tay, cảm giác đau đớn đối với cậu rất mãnh liệt, nhưng cậu lại tê dại đến mức không hề rụt tay lại.

Khoảng thời gian bị bệnh trôi qua vừa nhanh vừa chậm, như có một cục xà phòng đang tan chảy bị quấy lên trong đầu, tạo thành từng đám bọt mờ đục lớn nhỏ lẫn lộn. Sắp truyền xong một túi dịch, cậu mới dần hồi phục chút tinh thần, trông thấy ba mẹ đang ngồi bên giường bệnh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!