Hai tháng xa cách, so với những lần gặp mặt trước kia của Lý Thiện Tình và Trang Tự, thật ra chỉ là khoảng thời gian rất ngắn.
Hơn năm mươi ngày ấy, cuộc sống của Lý Thiện Tình bị cuốn vào hết chuyện quan trọng này đến chuyện quan trọng khác: công ty, phòng thí nghiệm, hồ sơ thử nghiệm, lễ tốt nghiệp, nhà đầu tư, phỏng vấn, tiệc tùng, salon... thời gian trôi qua trong chớp mắt.
Vì vậy nên lúc đứng trước cửa nhà Trang Tự, gõ xong một đoạn tiết tấu đang thịnh hành gần đây, thấy cửa mở ra, Trang Tự khoác áo choàng tắm bước ra, Lý Thiện Tình bỗng thấy, lần tái ngộ và thân mật ở Lợi Thành của hai người, như thể mới chỉ là chuyện ngày hôm qua.
Vốn dĩ Lý Thiện Tình đã chuẩn bị nói: "Chào buổi tối, phục vụ phòng đây~"
Nhưng vì gõ cửa hơi lâu, cậu đã hơi bực mình. Đúng lúc Trang Tự mở cửa lại trùng khớp với nhịp cuối cùng của bản nhạc. Thêm nữa, Lý Thiện Tình không cảm nhận được mùi xà phòng hay hơi nước nào trên người Trang Tự, bèn đoán rằng có lẽ anh đã đứng chờ sẵn từ lâu, chỉ là cố tình để cậu phải đứng đợi.
Mở miệng ra, Lý Thiện Tình cố ý trách nhẹ một câu, đã chuẩn bị tâm lý để nghe Trang Tự buông ra lời nào khó nghe, nhưng anh lại chẳng nói gì, chỉ đơn giản mở rộng cửa hơn, nghiêng người nhường đường cho cậu vào.
Chỉ khoác mỗi áo choàng tắm thôi cũng xem như ăn mặc không chỉnh tề rồi. Lý Thiện Tình ban đầu vốn mệt đến chẳng còn hứng thú gì, đến đây cũng chỉ vì đã đến thì muốn gặp một chút. Thế nhưng vừa bước vào phòng, cảm nhận được hơi nóng kỳ lạ trong không khí, lại nhìn thấy vùng ngực bị áo choàng che lấp của Trang Tự, đầu óc cậu lại trở nên mơ hồ, qua loa trò chuyện vài câu, rồi kéo anh lại gần.
Thế giới dường như đảo lộn, Lý Thiện Tình cảm thấy bản thân như bị nhốt chung với Trang Tự trong một chiếc hộp nhỏ, đến mức hơi thở cũng phải dính chặt vào nhau, một không gian kín bưng, thân thể và hành động đều rối loạn, nguyên thủy.
Lý Thiện Tình bảo Trang Tự đừng tắt đèn, vốn là để có thể nhìn anh thêm vài cái. Nhưng đến cuối cùng, lại chính cậu không muốn nhìn nữa, vì cậu cảm thấy ngoài những chỗ đã thay đổi rõ rệt và sức lực mạnh dần lên đôi chút, ánh mắt của Trang Tự vẫn quá đỗi bình tĩnh.
Dù trong lòng cố gắng không để tâm, nhưng ánh mắt lạnh nhạt của Trang Tự lại như đang khách quan đánh giá thân thể cậu, chẳng chút che giấu mà thể hiện rõ mối quan hệ thật sự giữa họ. Lý Thiện Tình tự mình tìm đến, là để thỏa mãn một nhu cầu khiến cậu có phần mệt mỏi, còn với Trang Tự lại chẳng đáng kể gì.
Chuyện đó không giống với những tưởng tượng đầy dịu dàng mà cậu vẫn hay ôm ấp. Cậu không thích, bèn nhắm mắt lại.
Trang Tự đặt tay lên bụng dưới của cậu, rồi trượt thấp hơn nữa, ngón tay dần trở nên chậm rãi.
Lý Thiện Tình cảnh giác, mở mắt ra nhìn. Trên mặt Trang Tự vẫn chẳng biểu lộ cảm xúc gì, Lý Thiện Tình bắt đầu nghi ngờ mục đích của anh không được trong sáng, bèn nhấc gối cọ nhẹ vào cánh tay anh, rồi buông một câu dối nhẹ: "À, em quên lấy đồ rồi. Hay hôm nay mình đừng làm tới nữa."
Trang Tự "ừ" một tiếng, nhìn cậu chằm chằm vài giây, Lý Thiện Tình thấy thế, lại nhớ đến lần trước, do dự nói: "Vậy... anh lại đây đi." rồi đưa tay định giúp anh một chút.
Cậu nghĩ chuyện chần chừ cũng là điều dễ hiểu thôi, nhiệt độ cao như vậy, lại không ôm chặt được, lâu dần tay sẽ rất mỏi. Cơ thể cậu vốn không tốt, rất dễ mệt.
Cũng may Trang Tự ra tay nhanh hơn một chút, chủ động giúp cậu trước.
Trang Tự nói mình chưa từng làm mấy chuyện này, nhưng lúc anh giúp cậu, lại khiến Lý Thiện Tình không khỏi nghi ngờ, liệu có phải anh đang nói dối, hay từng học qua kỹ thuật gì đó ở đâu rồi không.
Lý Thiện Tình lười biếng nằm dài trên giường, được anh chăm chút một lát, rất nhanh lập tức lạc thần, không kìm được phát ra tiếng, co chân lại rồi lại thả lỏng ra.
Cảm thấy trên đùi bỗng nóng ran khó chịu, cậu cúi đầu nhìn xuống, giật mình, nhưng Trang Tự có vẻ chỉ vô tình chạm phải, bèn rút tay lại, vài giây sau thì rút khăn giấy lau sạch những chỗ bắn lên người cậu, còn hỏi: "Dạo này em mệt lắm à?"
"Ý anh là gì?" Lý Thiện Tình cảnh giác mở to mắt nhìn anh, suýt nữa thì ngồi bật dậy: "Anh đang chê em nhanh à?"
Trang Tự bỗng bật cười, biểu cảm cũng dịu dàng đi một chút, nói: "Không có, thấy mắt em thâm quầng nhiều quá."
"Vậy à?" Dạo này Lý Thiện Tình không phải lên hình gì cả, ngày nào cũng ở công ty và phòng thí nghiệm, nhìn mình mỗi ngày đến quen, chẳng phát hiện ra.
"Nếu em nói là em rất mệt..." Lý Thiện Tình cụp mắt xuống, đưa tay ra, đầu ngón tay nhẹ chạm vào Trang Tự mấy lần: "Anh có thể thông cảm cho em, nhanh hơn một chút không?"
Nhìn bằng mắt thường thì rõ ràng Trang Tự có phản ứng, Lý Thiện Tình xác định mình thấy rất rõ. Nhưng có lẽ Trang Tự thật sự là người tự chủ quá tốt, hoàn toàn khác với cậu. Anh đặt tay lên mu bàn tay Lý Thiện Tình, chạm nhẹ một cái, rồi nắm lấy lòng bàn tay cậu, dời tay cậu sang một bên.
Sau đó Trang Tự cúi người, hơi nghiêng về phía cậu một chút, khiến Lý Thiện Tình ngỡ rằng hai người sắp hôn, bèn phối hợp ngửa mặt nhắm mắt lại, nhưng chỉ có bàn tay Trang Tự nhẹ nhàng đặt lên đỉnh đầu cậu. Rồi anh khẽ xoa đầu cậu một cái.
Hành động ấy còn thân mật hơn cả nụ hôn hay việc tr. ần tr. ụi đụng chạm, khiến trái tim Lý Thiện Tình trong một giây như thắt lại, đến mức không dám mở mắt ra nữa. Lý Tổng không muốn vào lúc gần sinh nhật hai mươi hai tuổi lại tự dưng khóc vì không rõ lý do gì, nhất là trước mặt một người từng thân thiết như vậy.
Trang Tự vuốt xong thì rút tay về, Lý Thiện Tình nghe thấy anh nói: "Thôi khỏi, dạo này anh cũng rất mệt, chẳng còn hứng thú gì."
Một lúc sau, trong phòng tắm vang lên tiếng nước chảy, Lý Thiện Tình mới mở mắt ra, tầm nhìn rõ ràng, nước mắt cũng đã hoàn toàn thấm ngược trở lại.
Trang Tự đã thân mật đến mức ấy với cậu rồi, thế thì khi nào cậu mới có lại số điện thoại riêng của anh đây? Nếu lúc không gặp nhau có thể gọi điện như trước thì tốt biết mấy.
Lý Thiện Tình nhìn về phía phòng tắm, ngây người một lúc, rồi lấy ơn báo oán mà nghĩ rằng hôm nay Trang Tự đã đưa ra một quyết định sai lầm nghiêm trọng, khiến cậu có cảm giác rằng giữa họ vẫn còn tồn tại một mối quan hệ, hoặc vẫn còn cơ hội để yêu nhau. Thế nên Lý Thiện Tình không những quyết định từ nay sẽ càng bám lấy anh không buông, mà còn quy hết lỗi lầm về phía Trang Tự.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!