Chương 35: (Vô Đề)

Trang Tự dẫn Lý Thiện Tình đang yên tĩnh đến lạ lùng đi xuống lầu.

Ban đầu, trong thang máy, Lý Thiện Tình khoác tay anh. Lúc đầu chỉ là đứng gần một chút, đến khi Trang Tự nhận ra thì tay của Lý Thiện Tình đã đặt lên cánh tay dưới của anh rồi.

Lý Thiện Tình khoác rất nhẹ, chỉ có đầu ngón tay khẽ chạm vào vạt áo của Trang Tự. Không gian trong thang máy vốn không lớn, nếu Trang Tự muốn rút tay ra thì động tác sẽ rất rõ ràng, khiến không khí trở nên quá gượng gạo. Cũng vì mới hôn mấy lần, cuối cùng Trang Tự không động đậy gì.

Nhưng đến tầng trệt, lúc cửa thang máy sắp mở ra, Trang Tự lên tiếng hỏi: "Có thể buông tay ra được không?"

Lý Thiện Tình hình như đang ngẩn người, ngước mắt nhìn anh, ngơ ngác "à" một tiếng.

Trang Tự nói: "Có thể cậu không để tâm, nhưng tôi không muốn bị người khác nhìn thấy."

Ngoài dự đoán của Trang Tự, Lý Thiện Tình không tranh cãi, cũng không giở trò, chỉ trả lời khẽ "ừ, được", rồi buông tay ra.

Hai người đi dọc hành lang khách sạn, hướng về phía đại sảnh tiệc đang náo nhiệt. Khi đi ngang qua một khu vực trồng hoa, Lý Thiện Tình dừng lại, nhăn mặt, hắt hơi hai cái.

Trang Tự dừng lại đợi cậu, Lý Thiện Tình ngẩng đầu lên, vành mắt hơi đỏ. Trang Tự cứ tưởng cậu lại sắp bắt đầu than phiền về Lợi Thành, nhưng cậu đột nhiên hỏi: "Trang Tự, có phải anh chặn cuộc gọi lạ trong cài đặt điện thoại, hay là đổi số rồi vậy?"

Trang Tự không muốn trả lời thẳng, bèn hỏi ngược lại: "Cậu có chuyện gì?"

"Chuyện đó..." Lý Thiện Tình nói rồi hơi nhíu mày, do dự.

Từ sau khi Trang Tự dứt khoát từ chối cậu lúc nãy và bước vào thang máy, Lý Thiện Tình như thể vừa chịu cú sốc nặng nề, ngay cả giọng nói khi mở lời cũng mang theo chút dè dặt.

Trang Tự nhìn cậu vài giây, Lý Thiện Tình khẽ nói: "Nếu anh đổi số thì có thể cho em một cái không?"

Tại sao phải cho? Cũng chẳng còn lý do để liên lạc.

Mối quan hệ dây dưa đã kết thúc từ lâu, sau này cũng không thể nào thắp lại. Nếu thật sự có nhu cầu nào đó, muốn tìm người để thỏa mãn, thì cậu có thể đi tìm những người mà cậu luôn miệng nói là muốn "lên giường" với họ, đâu cần bám riết lấy một người không đồng ý như vậy.

Trang Tự không trả lời. Lý Thiện Tình chờ một lúc, rồi nói: "Thôi được, nếu anh không muốn thì thôi."

Cậu trông có vẻ mệt mỏi, bước lại gần Trang Tự một bước. Trang Tự theo phản xạ lùi về sau, khiến Lý Thiện Tình hơi sững sờ, giải thích: "Em chỉ muốn đi tiếp, chứ không có ý gì khác."

"..." Hiểu lầm một người, ít ra cũng nên thành khẩn xin lỗi, đó là điều Trang Tự được dạy từ nhỏ. Nhưng khi đối mặt với Lý Thiện Tình, mọi cách ứng xử của anh thường xuyên bị bóp méo, biến dạng. Anh chỉ trả lời lại một câu: "Vậy đi thôi."

Trên hành lang dài hai ba trăm mét ấy, từng bước chân của Trang Tự nặng nề như thể đang đi mấy cây số, mà khoảng thời gian tiêu hao chỉ như trong nháy mắt.

Mong muốn kết thúc sự riêng tư, và hy vọng kéo dài phút biệt ly một bên là khách quan, một bên là chủ quan, hai kết quả này vốn không hề mâu thuẫn.

Đến cuối hành lang, họ đã có thể nghe thấy tiếng nhạc, Lý Thiện Tình lại gọi tên anh: "Lần sau khi nào em mới có thể gặp lại anh?"

"Có cần thiết phải gặp nữa không?" Trang Tự hỏi lại.

"Em muốn gặp mà." Lý Thiện Tình kiên quyết: "Cũng có phạm pháp gì đâu. Khi nào thì gặp được? Em nghe nói bác gái đỡ hơn rồi, năm nay anh có về Lợi Thành thêm vài lần không?"

Sự thất vọng trong cậu dường như đã dịu lại đôi chút, bắt đầu mở to mắt, dò xét mà níu kéo tiếp.

Cậu lại gần Trang Tự, từ phía đại sảnh tiệc có vài luồng ánh sáng chiếu đến, Trang Tự nhìn rõ mặt cậu, phát hiện trên má Lý Thiện Tình còn vương vài dấu phấn trang điểm.

Lý Thiện Tình trang điểm như thể đang tô vẽ cho linh hồn của chính mình. Mục đích không hẳn là để xinh đẹp hơn vì vốn đã chẳng thể nào xinh đẹp hơn nữa, mà là để khoác lên sắc màu của loài người, nhằm hòa nhập với xã hội.

Khi phần phấn trên sống mũi bị cọ mất trong lúc hôn nhau, để lộ ra làn da mịn màng gần như trong suốt, thì cũng chính là lúc bộc lộ ra sự yếu đuối thuộc về linh hồn.

"Tôi không biết." Trang Tự nghe chính mình trả lời lại như thế, không đủ dứt khoát.

Lý Thiện Tình trẻ con chu môi giận dỗi, hừ khẽ một tiếng, nói: "Nếu không muốn gặp em thì cẩn thận vào, đừng để em bắt gặp lần nữa."

"Bắt được tôi rồi thì cậu làm được gì chứ?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!