Chương 28: (Vô Đề)

Khi làm việc, Trang Tự vẫn luôn đắm mình trong công việc, lần này đến Lợi Thành, anh liên tục xử lý các vấn đề quan trọng. Anh cùng CEO của công ty dược hợp tác tổ chức buổi họp báo ra mắt SyncPulse, đích thân anh thuyết trình giải thích.

Đây là một trong những khoảnh khắc quan trọng nhất trong sự nghiệp của Trang Tự. Nhờ phúc từ phía công ty dược đối tác, giới truyền thông tụ họp đông đảo, trong suốt thời gian đặt câu hỏi, đèn flash chưa từng tắt.

Trang Tự tỉ mỉ giải thích các loại số liệu thu được trong giai đoạn thử nghiệm lâm sàng của SyncPulse, đồng thời phát đoạn phim ghi lại hình ảnh bệnh nhân và người nhà tình nguyện lên hình để tuyên truyền. Sau gần hai năm nỗ lực, họ đã hy sinh một phần lợi ích của Công nghệ Sinh học Duy Nguyên, giảm tiêu chuẩn và giá thành của ca phẫu thuật cấy ghép xuống mức thấp nhất có thể, lại còn cùng đối tác thuyết phục được nhiều công ty bảo hiểm, đạt được thỏa thuận đưa SyncPulse vào phạm vi chi trả một phần.

Đây là tâm nguyện của ba anh, cũng là lý tưởng mà cả đời Trang Tự muốn thực hiện. Nếu không có những biến cố ngoài ý muốn, đây vốn dĩ sẽ là dáng vẻ đời sống của anh, trong mắt người thường có thể là đơn điệu, khô khan, nhưng với anh lại đầy ý nghĩa.

Hôm sau, Trang Tự và Công nghệ Sinh học Duy Nguyên được lên trang nhất của các tờ báo lớn, có vài hãng truyền thông thậm chí còn phóng đại, gọi anh và ba mình là siêu anh hùng đại diện cho quyền lợi của người dân trong thế giới y học mới.

Bản thân Trang Tự thì không xem. Một là vì anh giống ba mình, không muốn để những lời khen ngợi từ bên ngoài ảnh hưởng đến tâm ý của bản thân. Hai là vì mấy ngày nay tâm trạng của anh không được tốt.

Lúc ăn sáng, anh nhận được tin nhắn chúc mừng kèm ảnh chụp màn hình bài báo từ Chu Tư Lam, lúc đó mới đọc sơ qua nội dung, nhưng cũng chỉ lướt một cái rồi để xuống.

Sau khi ăn sáng xong, Trang Tự lại họp thêm một buổi với bên đối tác, chuẩn bị lên đường trở về.

Hộ lý báo rằng mấy ngày gần đây mẹ anh nôn mửa nhiều, anh gọi video về với mẹ, nhìn thấy dáng vẻ tiều tụy của bà, trong lòng vô cùng lo lắng, chỉ muốn nhanh chóng quay lại Tân Cảng, nơi luôn âm u, ẩm thấp, đầy nấm mốc và vì thế mà không được lòng người.

Dù người ngoài có nói xấu thế nào, Tân Cảng vẫn là nhà của Trang Tự. Sự nghiệp, nhân viên và mẹ anh đều ở đó, nên Tân Cảng chính là nơi anh mãi mãi bám trụ, anh sẽ không rời đi. Những ngày bận rộn vừa qua càng khiến anh thêm kiên định điều này.

Khi quay lại căn hộ ở Lợi Thành để thu dọn hành lý, điện thoại riêng vốn bị anh cố tình lờ đi suốt bỗng sáng màn hình. Là một tin nhắn từ người mà anh đã cố tình phớt lờ, là cuộc cãi vã, là cảm xúc anh đã cố tình lờ đi.

Anh nhìn ba chữ "Lý Thiện Tình" hiện trên màn hình, cảm thấy tim mình đập chậm lại, nặng nề, kỳ lạ và không thể kiểm soát, vừa tích cực lại vừa tiêu cực.

Phần lớn thời gian, Chu Khai Tề hay đùa rằng Trang Tự tỉnh táo như một cái máy. Nhưng Trang Tự biết, có những khoảnh khắc anh thật sự không biết mình đang làm gì. Duy chỉ có một điều là anh rất rõ ràng, mà cũng rất khó phủ nhận là khi đối diện với Lý Thiện Tình, anh hoàn toàn không tỉnh táo.

Nếu không, đã chẳng có mối quan hệ yêu đương như trò đùa này. Rõ ràng biết mình không nên đồng ý, nhưng lại chẳng thể từ chối. Ở cái tuổi đôi mươi đáng ra nên nghiêm túc yêu đương, anh lại tham gia một trò chơi gia đình mà chỉ có một bên là thật lòng.

Một lúc sau, cuối cùng Trang Tự cũng mở tin nhắn ra xem. Thì ra Lý Thiện Tình gửi một dòng: "Đã đuổi Tiểu Trang đi rồi, lại hơi nhớ Tiểu Trang."

Thêm vào đó là một icon mặt khóc tội nghiệp.

Sau đó lại có một đoạn tin nhắn thoại, Lý Thiện Tình nói: "Trang Tự Trang Tự Trang Tự, anh đang ở đâu vậy?"

Lý Thiện Tình thích làm nũng như vậy, nhưng lại không chịu xin lỗi. Những lúc thật sự làm sai, hoặc khi không có nhu cầu lợi ích cụ thể, cậu sẽ không chịu nhận lỗi.

Ví dụ như việc mời Harold làm cố vấn. Lý Thiện Tình vốn khôn ngoan, trực giác cũng không tệ, dù là do nhà đầu tư đề cử thì cậu cũng không thể không điều tra lý lịch, không thể không biết Harold từng tham gia hai dự án thuốc gây nghiện đầy tranh cãi.

Khả năng duy nhất chính là: Lý Thiện Tình đã thực sự chấp nhận sự nhân nhượng về mặt đạo đức, nên khi bị Trang Tự chất vấn mới bất ngờ giận dữ, xấu hổ hóa giận.

Hơn nữa, Trang Tự sớm đã nhận ra, mỗi khi trò chuyện, Lý Thiện Tình chưa từng nhắc đến công việc của mình. Trang Tự vẫn luôn giữ thái độ né tránh, dù biết một phần nội dung dự án của cậu, thì cũng gần như không hỏi, không xen vào, mãi cho đến khi phát hiện ra cái tên Harold trên tấm thiệp sinh nhật.

Cãi nhau vào đúng sinh nhật của Lý Thiện Tình, lại còn trước mặt Mary, là lỗi của Trang Tự; nói muốn mua lại dự án cũng là một lời xúc phạm vì bốc đồng. Bởi anh đã sớm kìm nén sự bất mãn với dự án của Lý Thiện Tình.

Nhưng phản ứng trở mặt nhanh như chớp và sự gay gắt của Lý Thiện Tình cũng khiến Trang Tự bừng tỉnh trong khoảnh khắc, nhận ra hai người bọn họ vốn khác nhau: Lý Thiện Tình vẫn chưa nghiêm túc, với cậu, tình cảm và sự nghiệp là hai thế giới tách biệt.

Trước kia, Lý Thiện Tình chưa từng nghĩ đến Đại học Tân Cảng, nói muốn học ở đó chỉ là nói chơi. Cũng giống như bây giờ cậu nói muốn yêu đương với Trang Tự, cùng một lý lẽ như vậy.

Lúc đưa Lý Thiện Tình ra sân bay, khi muốn hôn cậu mà bị đẩy ra, Trang Tự đã bắt đầu hoài nghi. Khi Lý Thiện Tình đặt hai phòng khách sạn, anh cũng từng nghĩ đến. Nhưng mãi đến khi cậu hoàn toàn không chịu nhận lời xin lỗi của anh, lạnh lùng lên lầu không quay đầu lại, Trang Tự mới mơ hồ xác nhận trong lòng rằng: cái dáng vẻ dễ thương, những cử chỉ làm nũng quen thuộc, sự mập mờ thân mật của Lý Thiện Tình, tất cả đều khiến người ta dễ quên mất một điều:

cậu chưa bao giờ thật sự đặt tình cảm vào mối quan hệ này.

Cái gọi là yêu đương với Trang Tự, có lẽ chẳng qua chỉ là sự bắt chước vì tò mò, hay một trò tiêu khiển mới lạ của Lý Thiện Tình mà thôi.

Sau khi chúc anh "thượng lộ bình an", hai người đã hai ngày không nhắn tin. Trang Tự còn tưởng mối quan hệ yêu đương nửa vời của họ sẽ kết thúc một cách nực cười như vậy, sẽ có một khoảng thời gian không liên lạc nữa. Không ngờ giờ đây Lý Thiện Tình bỗng hạ giọng làm hòa, anh vẫn chưa kịp nghĩ nên trả lời lại thế nào, thì Lý Thiện Tình lại gửi tới một tràng: "Em không muốn chúng ta im lặng nữa. Vụ Harold em sẽ xử lý, mình làm hòa đi. Được không?

Được không được không?"

Một người có khí phách thì sẽ không dễ dàng chấp nhận lời giảng hòa sáo rỗng như thế. Trang Tự tất nhiên tự cho mình là người có khí phách, nhưng một lúc sau, tay anh lại không nghe lời, gửi đi một tin nhắn: "Anh chuẩn bị về Tân Cảng rồi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!