Giờ đầu tiên của sinh nhật tuổi hai mươi, Lý Thiện Tình là người cầm lái, chở người bạn cũ nay là bạn trai mới của mình, Trang Tự đến khách sạn. Con đường phía trước tối đen và yên ắng. Xe cộ trên đường mỗi lúc một thưa, cuối cùng chỉ còn lại một mình họ. Cả thế giới như biến thành một vòm cầu khép kín không còn ai khác, chỉ còn lại hai điểm sáng là Lý Thiện Tình và Trang Tự.
Sinh nhật trước đây của Lý Thiện Tình thường rất náo nhiệt, nên cậu cứ nghĩ mình chỉ thích những bữa tiệc đông người. Nhưng đến lúc này mới nhận ra, một sinh nhật không ồn ào, nếu có Trang Tự ở bên, thì cậu hoàn toàn có thể chấp nhận được.
Đến khách sạn, Trang Tự ra quầy lễ tân làm thủ tục nhận phòng.
Gần đây, dù bận rộn, Lý Thiện Tình vẫn tranh thủ học hỏi nhiều kỹ năng trong mối quan hệ tình cảm. Cậu cũng biết rằng người yêu thì nên ở chung một phòng. Thế nhưng hiện tại, việc chia sẻ không gian với người khác vẫn là điều rất khó với cậu, ngay cả ở viện có người chăm bệnh, cậu cũng thấy không thoải mái.
Còn về phần Trang Tự, nhu cầu không gian riêng của anh ấy còn mạnh mẽ hơn cả Lý Thiện Tình, trước kia còn chẳng chịu dọn đến nhà cậu ở chung.
Lý Thiện Tình đứng bên cạnh chờ, do dự một hồi, thật sự không muốn rời Trang Tự để quay về. Huống hồ Trang Tự cũng đã nói với Mary rằng sáng mai sẽ đưa cậu về ăn sáng. Cuối cùng cậu chủ động bước đến trước mặt một cô lễ tân khác, bảo rằng mình cũng muốn đặt một phòng, đồng thời đề nghị: tốt nhất là phòng nằm cạnh phòng của Trang Tự.
Trang Tự nghe thấy lập tức quay sang nhìn cậu. Lý Thiện Tình cảm thấy bản thân thật chu đáo, bèn nhoẻn miệng cười với anh. Không hiểu sao Trang Tự chẳng khen lấy một lời, sắc mặt còn có phần khó tả.
Lý Thiện Tình thấy biểu hiện tốt của mình không được phản hồi tích cực, có hơi không hài lòng, nhưng nghĩ đến chuyện Trang Tự đã bay đến đây mừng sinh nhật mình, cậu nhịn xuống.
Cô lễ tân đã thỏa mãn yêu cầu của cậu, sắp xếp cho hai phòng nằm đối diện nhau trên cùng một tầng. Trong thang máy, Lý Thiện Tình không nhịn được nữa, nghiêng lại gần Trang Tự, giọng mang chút trách móc: "Trang Tự, sao anh không khen em?"
"Khen em cái gì?" Trang Tự liếc cậu một cái, hỏi.
"Dĩ nhiên là vì em chu đáo rồi." Lý Thiện Tình dùng tay chọc chọc vào cánh tay anh.
Trang Tự hình như đã rắn rỏi hơn hồi cấp ba, cánh tay cứng cáp, có cơ bắp. Lý Thiện Tình chọc thêm mấy cái nữa thì bị Trang Tự giữ tay lại.
"Chu đáo cái gì?" Bàn tay của Trang Tự ấm hơn tay Lý Thiện Tình một chút, nắm cũng khá chặt, anh thấp giọng hỏi: "Là chu đáo kiểu giúp anh mát
-xa thư giãn ấy à?"
Lý Thiện Tình rất thích cách Trang Tự nói chuyện như thế này với mình, khiến cậu cảm thấy ấm áp, gần gũi, chẳng còn thấy giận gì nữa. Nhưng vẫn bướng bỉnh yêu cầu: "Dù sao thì cũng phải khen em cái đã."
Trang Tự hình như hơi bí lời, nhìn cậu vài giây, cuối cùng thuận theo: "Cảm ơn em đã chu đáo."
Thang máy mở cửa. Cả hai men theo hành lang, đi đến trước cửa phòng mình. Lý Thiện Tình vui vẻ vẫy tay: "Vậy chúc ngủ ngon nha, Tiểu Trang."
Dù đã khuya, nhưng sức khỏe là quan trọng. Tuần trước Lý Thiện Tình đã thức mấy đêm trong phòng thí nghiệm, tuần này cậu quyết tâm không thức khuya nữa.
"Ừm." Trang Tự trả lời, vẻ mặt khá bình thản: "Ngủ ngon."
Lý Thiện Tình quẹt thẻ mở cửa, không hiểu sao lại quay đầu nhìn, bắt gặp bóng lưng của Trang Tự đang đẩy cửa bước vào phòng, cùng chiếc vali để bên cạnh. Trong lòng cậu bỗng dâng lên một cảm giác không muốn xa nhau, mãnh liệt đến lạ lùng. Cậu lập tức hối hận, bèn lách người quay lại, chen vào bên cạnh Trang Tự: "Không được, Tiểu Trang, cho em qua chỗ anh ngồi một lát."
"......" Trang Tự như thể bó tay trước sự thay đổi thất thường của cậu, rũ mắt nhìn cậu. Lý Thiện Tình thì lại rất chính đáng: "Ngồi một chút thôi mà? Đừng có keo kiệt vậy chứ?"
Trang Tự khẽ lắc đầu, nhưng vẫn để cậu bước vào.
Phòng là loại suite, bên ngoài có ghế sofa, bên trong là giường lớn.
Trên bàn trà có bày trái cây, từng quả đều rất đẹp mắt. Lý Thiện Tình không được ăn, nhưng tay lại ngứa ngáy, cầm một quả táo trơn nhẵn lên, sờ s. oạng vài cái, rồi đưa lên mũi ngửi thử.
Ngẩng đầu thấy Trang Tự đang nhìn mình, Lý Thiện Tình lập tức thoải mái nói: "Anh đừng để ý em, em tự lo được. Anh vào tắm trước đi."
Trang Tự như thể không còn sức nói chuyện với cậu nữa, xách hành lý vào phòng ngủ. Chưa đầy bao lâu, tiếng nước trong phòng tắm đã vang lên.
Gần đây Lý Thiện Tình tự học đủ thứ, từ tâm lý học tình yêu đến hành vi học, dĩ nhiên cậu biết giữa các cặp đôi, không chỉ có hôn mà còn có nhiều chuyện hơn thế...
Sau khi đã tìm hiểu tường tận mọi chuyện, nhất thời Lý Thiện Tình có hơi chột dạ. Bởi nói thật lòng, cậu hoàn toàn không thể tưởng tượng được cảnh mình và Trang Tự làm những chuyện mãnh liệt như vậy. Vì cơ thể có những hạn chế nhất định, mức hormone của Lý Thiện Tình tương đối thấp, bình thường gần như không có nhu cầu về phương diện tình dục.
Vậy còn Trang Tự thì sao? Lý Thiện Tình nghĩ có lẽ anh cũng không muốn, vì trông Trang Tự khá lạnh nhạt. Cậu cảm thấy đó cũng là lý do hai người họ rất thích hợp để yêu nhau.
Lý Thiện Tình nửa nằm trên sofa, bật tivi lên xem tin tức xã hội, xem một hồi lập tức ngáp vài cái, mơ mơ màng màng thì thấy Trang Tự đã tắm xong bước ra.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!