Chương 24: (Vô Đề)

Khi Lý Thiện Tình tỉnh lại, cậu đang ở bãi đậu xe dưới hầm của một khách sạn. Bị Trang Tự đánh thức mà chưa hoàn toàn tỉnh táo, cậu lại bắt đầu ho.

Phổi như có lửa cháy, khói đặc cuộn lên cổ họng, ho đến mức não như bị đảo tung, suýt nữa nôn ra, mãi mới thở nổi.

Mắt ngập nước khiến cậu không nhìn rõ vẻ mặt của Trang Tự, chỉ biết anh đang đỡ lấy cánh tay cậu, một tay đặt lên lưng, lo lắng chẳng khác nào ba mẹ hay Mary, nhưng lại có chút gì đó không giống.

Dù sao thì giờ Lý Thiện Tình cũng đã biết rồi, bảo Trang Tự giống ba mẹ cậu, tuyệt đối là điều cấm kỵ của anh.

Dù không hiểu sao Trang Tự lại nhạy cảm đến vậy. Rõ ràng "giống ba mẹ" chỉ là một cách ví von về mức độ thân thiết thôi, có gì không tốt đâu?

Đầu óc vẫn còn mơ màng, Lý Thiện Tình lại nghĩ, dẫu sao thì lần này quay về Tân Cảng cũng không phải là sai.

Uống thêm chút nước, Lý Thiện Tình ngồi trên ghế điều chỉnh hô hấp, dần dần ổn định lại. Trang Tự nói với cậu rằng đã đặt phòng khách sạn, trang trí khá mới, phòng ở tầng cao nên có thể tránh được nấm mốc, còn cho người dọn bụi trong phòng, đặt máy lọc không khí.

Lý Thiện Tình rất ít khi nghe Trang Tự nói nhiều như vậy, mà sự lạnh nhạt thường ngày của anh cũng thường khiến cậu quên mất rằng Trang Tự cũng thông minh y như cậu, có trí nhớ siêu phàm.

"Cảm ơn anh nha." Lý Thiện Tình chân thành nói lời cảm ơn: "Anh nhớ nhiều thứ ghê."

Trang Tự trả lời: "Không cần."

Lý Thiện Tình lại nghỉ thêm một lát, dần nhìn rõ được gương mặt Trang Tự. Mấy ngày nay xảy ra biết bao nhiêu chuyện, đáng lẽ Trang Tự phải mệt lắm mới phải, nhưng sắc mặt anh lại chẳng khác gì thường ngày, không hề có vẻ gì là kiệt sức, cùng lắm là có hơi buồn.

Trang Tự có lẽ mãi là kiểu người như vậy, gọi là đáng tin cũng đúng, mà bảo là lạnh nhạt cũng không sai, phần lớn thời gian đều giữ được cảm xúc bình ổn đến mức Lý Thiện Tình không thể hiểu nổi. Chỉ có số ít lúc bị cậu chọc giận, hai người cãi nhau vài câu, Trang Tự lập tức chọn cách lạnh lùng xử lý, dứt khoát quay lưng bỏ đi không chút luyến lưu.

Có lẽ như vậy mới là tốt, Lý Thiện Tình nghĩ, một người nếu như có thể giữ lý trí trong mọi tình huống cấp bách, không để cảm xúc chi phối, nhanh chóng tìm ra cách giải quyết, thì mới có thể thành công như Trang Tự.

Thật ra cậu cảm thấy mình cũng nên học lấy tinh thần ấy, nhưng với cậu thì hơi khó. Dù thông minh chẳng kém gì, nhưng tính cách của Lý Thiện Tình và Trang Tự đúng là khác nhau một trời một vực.

Biết đâu đấy cũng là lý do Trang Tự không muốn để ý đến cậu, cảm thấy cậu quá trẻ con.

Nghĩ đến đây, trong lòng Lý Thiện Tình lại thấy chua xót.

Có điều hôm nay, mặc cho cậu nhìn trước ngó sau thầm đánh giá một hồi, Trang Tự cũng không tỏ ra mất kiên nhẫn, lại còn tháo dây an toàn cho cậu, hỏi: "Bây giờ cậu có thể tự xuống xe không?"

Lý Thiện Tình có lý do để nghi ngờ rằng mình khiến Trang Tự cảm động đôi chút bởi sự ghé thăm bất ngờ này. Bởi hôm nay anh kiên nhẫn đến lạ thường.

Lý Thiện Tình thừa nhận đôi khi phẩm hạnh của mình chẳng ra sao, thấy Trang Tự nói chuyện dịu dàng như vậy thì lại không quen, rõ ràng đã có thể đi được, vậy mà lại lười biếng nói: "Không được đâu, giờ mà tự xuống thì chắc tôi chỉ có thể bò dưới đất."

Trang Tự hơi sững lại.

Lý Thiện Tình vốn định bật cười, nhưng chợt nghĩ đến những ngày gần đây Trang Tự phải bận rộn và gánh vác bao áp lực, trong khoảnh khắc lập tức hối hận, thấy mình nói vậy hơi quá, còn chưa kịp nói "Tôi đùa đấy, thật ra đi được mà", thì Trang Tự đã lên tiếng trước: "Vậy để tôi đi mượn xe lăn."

Nói rồi định xuống xe, Lý Thiện Tình vội ngăn lại: "Không cần đâu!"

"Anh đỡ tôi một chút là được." Sau đó cậu gượng gạo bổ sung, quyết định hôm nay không nên nói linh tinh nữa.

Trang Tự bèn vòng qua đầu xe, mở cửa cho cậu. Lý Thiện Tình từ từ tựa vào người anh để đi, tay Trang Tự đỡ rất chắc, cả người Lý Thiện Tình gần như đè lên mà anh cũng không hề lay động.

Phòng ở tầng cao, là một căn suite rộng rãi.

Lý Thiện Tình vừa bước vào đã khen lấy khen để cảnh sắc ngoài cửa sổ, bảo đây là "lần đầu tiên ở khách sạn ngay trong quê nhà", rồi còn nói: "Có nhà mà không dám về, mong là đừng bị ba mẹ tôi bắt gặp giữa đường."

Thân thể đã hồi phục đôi chút, cậu ngồi hít oxy một lúc, uống thuốc rồi nói nhiều hơn, phàn nàn: "Anh không biết Mary giận cỡ nào đâu. Lần này tôi đi, chị ấy làm thanh protein không chịu bỏ muối, muốn dìm chết tôi bằng đồ khó nuốt."

"Tôi sẽ bảo đầu bếp nấu cơm cho cậu, trưa sẽ mang qua."

Trang Tự giúp cậu sắp xếp hành lý xong là phải đi ngay. Anh còn phải tiếp tục làm đánh giá với mẹ, thảo luận phương án cùng bác sĩ, tập đoàn cũng có quyết sách không thể trì hoãn.

Lý Thiện Tình đảo mắt: "Anh còn giữ bảng dị ứng của tôi không, có cần tôi gửi lại bản mới cho anh không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!