Chương 23: (Vô Đề)

Dũng khí để đối mặt với hiểm nguy một khi đã nảy sinh, hành động bốc đồng thật ra cũng không khó như tưởng tượng, ít nhất còn dễ hơn nhiều so với việc chữa khỏi một căn bệnh nền.

Tháng Mười Một, khi sắp tròn hai mươi tuổi, Lý Thiện Tình ngộ ra đạo lý này trên máy bay.

Hôm ấy vì một nguyên nhân đột xuất, mà lúc đó chính cậu cũng chưa nghĩ thông suốt, Lý Thiện Tình sắp trở về quê nhà đã xa cách hai năm. Chuyến bay kéo dài hơn mười tiếng, tâm trạng không tránh khỏi căng thẳng, nên cậu không ngủ được.

Trong tưởng tượng ban đầu của Lý Thiện Tình, sau khi đến Tân Cảng, cậu sẽ đi tìm Trang Tự, tất cả mọi thứ ở giữa có thể giản lược hết mức, tránh khỏi chuyện qua lại giằng co. Dù sao, Trang Tự cũng chỉ gọi điện với giọng điệu hơi yếu ớt cho cậu, đâu có yêu cầu cậu làm gì, trở lại Tân Cảng hoàn toàn là quyết định của Lý Thiện Tình, không cần bàn bạc với ai.

Không ngờ Trang Tự lại đoán ra được.

Dĩ nhiên cũng một phần là do Lý Thiện Tình. Đã tròn một tháng, cậu không liên lạc với Trang Tự thường xuyên như thế này, cuối cùng cũng có cảm giác hai người họ đã trở lại trạng thái "bình thường", vừa như cách một đời, lại trực giác cảm thấy khoảnh khắc này rất đáng quý, nên không muốn dừng lại cuộc trò chuyện với Trang Tự.

Trong lúc bay, vì quá chán nên cậu tiện miệng hỏi lịch trình ngày mai của Trang Tự thế nào, ai ngờ Trang Tự bỗng nhiên sinh nghi: "Cậu đang ở đâu?"

Lý Thiện Tình giật mình, nghĩ bụng sao Trang Tự lại hiểu cậu đến vậy. May mà cậu đã lên máy bay, nếu không thể nào tránh khỏi một trận dây dưa rắc rối. Nghĩ rồi trả lời: "Bí mật."

Nếu là trước đây, Trang Tự nhất định sẽ bảo cậu đừng giở trò thần thần bí bí. Nhưng lần này anh lại gọi thẳng cuộc gọi thoại.

Mạng trên máy bay không ổn định, đến cả gửi tin nhắn cũng phải chờ hơn mười giây mới đi được, trang cuộc gọi thì thậm chí không bấm nổi nút nào, đành nhìn cuộc gọi tự động kết thúc. Trang Tự lại gửi tin nhắn đến, hỏi: "Lý Thiện Tình, cậu đang ở trên máy bay phải không?"

Đến lúc này Lý Thiện Tình mới nhận ra, nếu một người quá thông minh, thật sự sẽ phá hỏng bất ngờ người khác dành cho anh ta.

Cậu không muốn thừa nhận, vừa sợ Trang Tự sẽ lải nhải như Mary, lại sợ anh dội gáo nước lạnh, nhưng cũng không thể phủ nhận, vì vài giờ nữa là hạ cánh rồi, đến lúc đó gặp mặt sẽ rất mất mặt. Cậu cố ý trả lời: "Không biết nữa, chỉ biết chỗ tôi đang ở tối om."

Một lúc sau, Trang Tự lại gọi điện lần nữa. Lần này kết nối thành công, mà cũng khá suôn sẻ, thế nhưng anh lại chẳng nói gì, như thể chỉ để cho Lý Thiện Tình nghe tiếng hít thở của mình.

Trong khoang máy bay tối mờ, hầu hết hành khách đều đã ngủ say. Lý Thiện Tình không thể nói lớn, lễ nghĩa cá nhân gì đó thì không quan trọng, chỉ là nếu đánh thức người ta rồi bị đánh lại thì cậu không đánh nổi, nên cậu nhỏ giọng trách: "Không nói gì thì gọi làm gì, nhắn tin không được à?"

"Với lại sao anh còn chưa ngủ?" cậu liếc nhìn đồng hồ điện thoại, ở Tân Cảng đã quá mười hai giờ khuya, là ngày mới rồi.

Trang Tự trả lời: "Tôi vẫn đang ở văn phòng, ban ngày ở bệnh viện suốt, nhiều giấy tờ chưa ký."

Lý Thiện Tình "ừm" một tiếng, cảm thấy giọng của Trang Tự qua đường truyền bị nén lại, trở nên chậm và khàn hơn trước, khiến anh nghe gần gũi hơn, không còn lạnh lùng như ngày thường. Cậu nói: "Tôi còn bảy tiếng nữa mới hạ cánh, anh nhớ đặt báo thức tới đón tôi, không thì tôi một mình ở sân bay, không mang nổi máy trợ thở đâu."

Trang Tự trả lời "được", nhưng không cúp máy.

Lúc ấy, Lý Thiện Tình cảm thấy Trang Tự giống trẻ con hơn mình, nhưng cũng thấy cách làm này của anh rất đúng, khiến cậu cảm nhận được bản thân đối với anh cũng quan trọng, chứ không phải một mình cậu đơn phương nhiệt tình.

Chờ một lát, Lý Thiện Tình bắt đầu đắc ý, phá vỡ yên lặng, ra vẻ trưởng thành dỗ dành anh: "Tiểu Trang à, anh yên tâm đừng sợ, Lý tổng sắp về bên anh rồi."

"..." Trang Tự như muốn nói gì đó nhưng lại thôi, cuối cùng chỉ bảo: "Thôi, cậu ngủ một lát đi." Rồi cúp máy.

Khi hạ cánh xuống Tân Cảng là vào buổi sáng sớm, Lý Thiện Tình nhìn ra ngoài qua cửa sổ máy bay, cả thành phố chìm trong sương trắng, như đang phát ra ánh sáng trắng dịu, tựa như tấm mạng nhện mà mỗi sợi tơ đều được gắn vài tia sáng. Đường nét núi và toà nhà mờ mịt trong sương, hệt như bức tranh bị loang nước.

Lý Thiện Tình không mang nhiều hành lý, chỉ đeo một máy tạo oxy và vài bộ quần áo. Cậu rất ít khi đi máy bay, hoàn toàn không quen thuộc gì với nhà ga, hành khách xung quanh ai cũng đi nhanh hơn, vội vã hơn cậu rất nhiều.

Cố gắng bước tới cửa ra, đầu óc cậu đã hơi choáng váng. Trang Tự mặc chiếc áo khoác đen vẫn thường mặc, gương mặt lạnh lùng đứng giữa đám đông. Hình như anh ấy gầy đi, Lý Thiện Tình nghĩ, chỉ mới một tháng mà lại càng u uất hơn.

Chẳng lẽ... u uất mới là con đường tất yếu để trưởng thành hay sao?

"Ê ê Tiểu Trang, Lý Tổng tới rồi này!" Lý Thiện Tình định nói to một chút, cố tỏ ra có tinh thần hơn, nhưng cổ họng lại không phát ra được bao nhiêu âm thanh, còn khàn đặc, nghe cũng chẳng dễ nghe gì.

May mà hình như Trang Tự vẫn nghe thấy, quay lại nhìn cậu, đôi mắt đen sâu thẳm cùng ánh nhìn điềm tĩnh khiến khí chất anh ấy lại trở nên dịu dàng.

Khoảnh khắc nhìn thấy Lý Thiện Tình bước ra, Trang Tự gần như cảm giác bản thân đang sinh ra ảo giác. Bởi vì trong nhận thức của anh: "Lý Thiện Tình" và "Tân Cảng" gần như là hai danh từ loại trừ nhau.

Hơn nữa, theo anh nghĩ, Lý Thiện Tình sẽ không vì anh mà làm gì cả. Từ Phiên Thành đến Lợi Thành, sáu tiếng xe đã là giới hạn rồi.

Suốt một tháng qua, tuy tập đoàn phát triển khá suôn sẻ, nhưng bản thân Trang Tự lại sống chẳng mấy tốt đẹp.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!