Không chỉ khí hậu khô hanh ở Lợi Thành khiến da người ta ngứa ngáy, mà cả chiếc giường trong phòng khách sạn này cũng chẳng thoải mái chút nào.
Sau khi về khách sạn ngủ một giấc, Lý Thiện Tình còn bị chảy máu cam, làm cậu giật mình tỉnh giấc, phải bò dậy cầm máu mất một lúc lâu.
Cậu vừa ngáp vừa quen tay lấy khăn giấy từng tờ một để lau máu, rồi chườm đá lên mũi. Trong ánh đèn lờ mờ, cậu âm thầm liệt kê trong đầu những điều mình ghét nhất ở thành phố này, quyết tâm phải kể cho Trang Tự nghe bằng hết.
Thành phố này chẳng có gì hay ho, ở lại đây làm gì chứ? Nếu không phải vì Trang Tự nhất quyết không chịu về Phiên Thành cùng cậu, thì sao cậu lại ở lại đây đến hơn bốn mươi tiếng đồng hồ? Thật sự đã vì Trang Tự mà hy sinh quá nhiều rồi, chỉ mong anh có thể hiểu và biết ơn cho.
Cuối cùng cũng cầm được máu, Lý Thiện Tình mệt đến rã rời, ôm lấy suy nghĩ đó rồi ngủ lại.
Tỉnh dậy, việc đầu tiên là xem điện thoại. Thấy không có tin nhắn nào, cậu bèn gọi điện đặt phần bữa sáng trứng chần nước nóng không sốt. Đợi đồ ăn mang đến, cậu kiểm tra một lượt, xác nhận không có thành phần dễ gây dị ứng, rồi vừa ăn vừa nhắn tin cho Trang Tự: "Anh vẫn chưa dậy à? Thì ra sau khi sự nghiệp thành công rồi thì có thể mặc sức lười biếng, ngủ nướng tới tận giờ này."
Mỗi lần cậu nói xấu Trang Tự vài câu, anh lại trả lời nhanh hơn một chút. Lý Thiện Tình đã đúc kết được bí quyết này, thi thoảng lại áp dụng, dù trong lòng biết rõ Trang Tự chắc chắn đã dậy rồi, nhưng vẫn phải nói như vậy. Thấy Trang Tự chưa trả lời, cậu lại nhắn tiếp: "Chẳng lẽ chỉ sau bốn năm, tôi cũng sẽ bước vào độ tuổi phải điều chỉnh múi giờ cả tuần mỗi lần đi công tác sao?"
Cuối cùng Trang Tự cũng trả lời: "Tôi vẫn đang họp, đừng nhắn liên tục."
"Vậy họp xong nhớ tìm tôi, đừng có mất tích. Phải nhớ hôm qua anh đã hứa với tôi điều gì." Lý Thiện Tình cắn nĩa, gõ chữ, phát hiện tâm trạng mình bỗng tốt lên hẳn.
Có lẽ một ngày thành công chính là bắt đầu bằng cách ép Trang Tự nhắn lại tin.
Thế nhưng, mãi đến mười hai giờ rưỡi trưa, Trang Tự mới gọi điện cho cậu, hỏi muốn đi đâu.
"Lợi Thành chẳng phải là địa bàn của anh sao." Lý Thiện Tình đã ăn trưa xong, đang nằm trên giường xem dữ liệu thực nghiệm mà đàn chị gửi đến, vừa tính toán trong đầu vừa qua loa trả lời Trang Tự "cái này cũng phải để Lý tổng quyết định à? anh xem tôi là gì, trợ lý của anh sao?"
"Mấy chỗ nổi tiếng thì cậu không thể đến." Trang Tự hỏi ngược lại: "giờ cậu có thể phơi nắng được không? Hay là leo núi?"
Lý Thiện Tình phát hiện một dãy số liệu hơi bất thường, bèn ghi chú lại vài dòng, chưa trả lời ngay. Trang Tự như nghe ra điều gì, giọng trầm xuống, có vẻ không hài lòng: "Lý Thiện Tình, cậu đang làm gì đấy?"
"Tất cả đều là vì muốn đến gặp anh, bài tập của tôi cũng chưa làm xong nữa, đang tranh thủ làm bù đây." Lý Thiện Tình tùy tiện nói vài câu, gõ xong rồi gập máy tính lại: "Anh đến đón tôi trước đi, gọi điện mãi cũng không ra được kế hoạch đâu."
Để tiện làm việc, Trang Tự thuê dài hạn một căn hộ ở Lợi Thành, rất gần chỗ làm. Mỗi lần đến đây, anh, Chu Khai Tề và thư ký đều ở đó.
Rạng sáng năm giờ, Trang Tự đã bảo thư ký gọi Chu Khai Tề dậy họp. Lúc đến phòng họp, trông Chu Khai Tề rất mệt mỏi, nhưng không hề tỏ ra bất mãn. Sau cuộc họp, đúng lúc thấy Trang Tự cầm chìa khóa xe, mới hỏi một câu: "Cháu định ra ngoài à?"
Dĩ nhiên Trang Tự không muốn, nhưng vẫn phải trả lời: "Ừ."
Anh không định bình luận gì về việc nhét cả ngày làm việc vào buổi sáng để kết thúc sớm. Dù chỉ ngủ bốn tiếng đêm qua, lúc lái xe ra ngoài, đầu óc anh lại tỉnh táo lạ thường, đến mức vẫn nhớ rõ cảm xúc của mình khi đêm qua Lý Thiện Tình bảo anh đừng lại gần. Và cả cơn chấn động tăm tối mà lý trí anh phải cố kiềm chế suốt một thời gian dài sau đó.
Xe dừng trước khách sạn nơi Lý Thiện Tình ở, người qua kẻ lại tấp nập. Trang Tự trông thấy một người đeo khẩu trang và kính râm, che mặt kín mít, đang cúi người nói chuyện với một bé gái mặc váy công chúa màu vàng, có vẻ đang chuẩn bị đi chơi công viên. Cậu chỉ vào kính râm, rồi chỉ vào khẩu trang, như thể đang giải thích lý do vì sao mình đeo kín như vậy.
Đêm qua còn mặc vest chỉnh tề như người lớn, ứng xử điềm đạm giữa các buổi xã giao, vậy mà hôm nay đã thay sang áo len trắng rộng thùng thình và quần bò xanh nhạt, không hiểu vì sao còn đeo chéo một cái túi, bên trong nhồi căng, chẳng rõ là gì.
Trang Tự hạ kính xe xuống, chưa kịp gọi thì Lý Thiện Tình đã ngẩng đầu liếc nhìn, rồi lại cúi xuống nói thêm câu gì đó với cô bé, cả hai nắm tay nhau vui vẻ, rồi cậu bước về phía anh.
Tháng ba năm nay, Lý Thiện Tình bị ốm, Trang Tự đã đến thăm. Sau lần ấy, anh đơn phương quyết định cắt liên lạc một thời gian, họ chỉ thỉnh thoảng nói chuyện. Mãi đến hôm qua mới gặp lại.
Lý do Trang Tự nói với cậu là: hiện công ty đang trong giai đoạn phát triển, bận rộn với thử nghiệm lâm sàng giai đoạn ba và xét duyệt nhanh, không có thời gian rảnh. Nhưng thật ra anh hiểu rõ, anh không muốn gặp cậu, bởi vì mỗi lần gặp, những nguyên tắc và giới hạn mà anh cố công dựng lên sẽ dễ dàng sụp đổ.
Lúc rời khỏi Phiên Thành, Trang Tự từng nhờ người tìm hiểu Lô Chính Minh. Nghe nói người này là nhà đầu tư có tiếng, sự nghiệp vững vàng, giao thiệp rộng rãi. Tuy không rõ vì sao, nhưng trong lòng Trang Tự vẫn có cảm giác không ổn. Thế nhưng anh làm việc luôn dựa vào sự thật và bằng chứng, đã điều tra mà không có vấn đề gì thì cũng không nói với Lý Thiện Tình.
Sau tháng sáu, có hai lần Trang Tự đến Lợi Thành, nghe trong các buổi gặp mặt ngành nhắc đến việc Lô Chính Minh đầu tư một dự án khởi nghiệp mới ở vườn ươm Đại học F người sáng lập là sinh viên thiên tài Noah Lee, đang phát triển một thiết bị giải phóng chậm nhẹ tên là NoaLume. Nghe nói công nghệ và thuật toán cốt lõi đã rất hoàn thiện, hiện đang tiến hành thí nghiệm trên động vật. Bài thuyết trình của Noah thì y như đang truyền đạo trong tà giáo, nhưng vẫn thu hút không ít người tìm đến Lô Chính Minh để hỏi đầu tư.
Hôm đó có người bạn nghe tên thiết bị thì nhăn mặt: "Giờ mấy đứa nhỏ tự luyến ghê thật."
Trang Tự thì biết nguồn gốc cái tên đó, bởi vì ngay khi nghĩ ra, Lý Thiện Tình đã nhắn tin báo cho anh: "Đàn chị mơ thấy cái tên hoàn hảo này, cảm cúm cũng tự nhiên lặn mất, Mary nói hôm nay Phật Tổ rất thương Thiện Tình." Mặc dù anh không trả lời tin nhắn. Không hiểu sao, Trang Tự lại lên tiếng góp lời: "Tên như vậy, có khi là do người trong nhóm đặt chứ chưa chắc là cậu ấy."
Trang Tự vốn ít khi mở miệng, những người có mặt cũng kiêng dè thân phận và địa vị của anh hiện giờ, chẳng ai tranh cãi, tất cả đều gật đầu đồng tình với nhận định ấy.
Còn hiện tại, cậu sinh viên tự luyến bị nghi là truyền đạo tà giáo kia, lại không biết gì, cũng chẳng biết ơn, mở cửa xe, ngồi vào bên trong rồi hí hửng nói: "Hi, đợi lâu rồi nhỉ? tôi là Noah." ra vẻ như Trang Tự là tài xế gọi xe qua app của cậu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!