Chín giờ rưỡi sáng, chị giúp việc trong nhà, Mary gõ cửa phòng Lý Thiện Tình: "Thiện Tình, xuống ăn sáng đi."
Ba mẹ đều bận rộn công việc, đã ra ngoài từ sớm, trong nhà yên ắng và vắng lặng. Cậu xuống lầu ngồi vào bàn ăn, còn chưa kịp cầm muỗng thì đã ngáp một cái, kéo căng vết thương nơi khóe miệng.
Một trong những khiếm khuyết cơ thể của Lý Thiện Tình là dây thần kinh cảm giác đau quá nhạy, chỉ là một vết nứt nhỏ nơi khóe miệng cũng đau đến mức khiến cậu gục người xuống bàn, r. ên rỉ vài tiếng, trông vô cùng yếu ớt.
Hôm qua bị đánh một cái, cậu cũng đã cố gắng chịu đựng lắm mới không mất mặt trước mặt bạn học.
"Ngủ một giấc rồi vẫn còn đau à?" Mary lo lắng khôn nguôi, cúi xuống sờ vai cậu: "Tối qua ngủ muộn lắm đúng không, quầng thâm mắt to quá rồi. Thức khuya không tốt đâu."
Cậu nghiêng đầu nhìn chị ấy, nửa mặt vẫn vùi trong khuỷu tay: "Nếu chị Mary gọi em dậy lúc mười hai giờ thì em đã không có quầng thâm rồi."
Cậu có lý do riêng để ngủ muộn, nói năng cũng đầy lý lẽ: "Tuần này em không phải đi học, vốn dĩ ngủ muộn dậy muộn không tính là thức khuya."
Mary như muốn nói gì đó lại thôi, cuối cùng vẫn nói thật: "Nhưng phu nhân bảo là em bị nhà trường đình chỉ học."
"Đúng rồi." cậu ngồi dậy, chống cằm, nháy mắt với chị ấy: "Bị đình chỉ học chẳng phải là không phải đi học sao?"
Mary im lặng, rót cho cậu một ly nước cam, đặt trước mặt.
Cậu lập tức tỏ ra hào hứng uống một nửa ly, hết lời khen ngợi nước cam tươi ngon: "Chỉ có cô gái giỏi nhất mới chọn được cam ngon như vậy." Làm Mary bật cười, cậu lại hạ thấp giọng, nói đầy thần bí: "Chị Mary, chị tốt như vậy, em muốn kể cho chị một bí mật."
Mary quá hiểu tính Lý Thiện Tình, nụ cười lập tức đông cứng lại: "Em đừng kể cho chị."
"Không kịp nữa rồi." cậu đắc ý: "Bí mật là chiều nay em sẽ ra ngoài."
Mặt Mary sắp nhăn lại, cậu lập tức trấn an: "Chị yên tâm, em sẽ không đi lâu, chỉ đến Đại học Tân Cảng dạo một vòng thôi."
"Phổi em mới khỏi nên đừng ra ngoài nữa." Mary lo lắng đến phát cáu: "Nếu bị phu nhân và tiên sinh phát hiện thì sao?"
"Cho nên mới là bí mật đó mà! Em đã điều tra kỹ rồi, từ hai đến năm giờ chiều mẹ em phải ra tòa, ba cũng họp, chỉ cần chúng ta giữ bí mật, thì ai biết được chứ?"
Cậu vừa thuyết phục vừa quan sát sắc mặt chị ấy xem dịu đi phần nào chưa, lại đưa ra điều kiện hấp dẫn: "Khi về em sẽ ghé tiệm Hồng Thăng xếp hàng, mua bánh trứng chị thích nhất, mai chị được nghỉ, đem đi picnic với các chị khác, thế nào?"
Mary nghe tới bánh trứng của Hồng Thăng, lại dao động thêm phần nào, suy nghĩ hồi lâu mới hỏi: "Tiên sinh phu nhân đều bậnn thật chứ?"
"Tất nhiên là thật trăm phần trăm! Nếu họ gọi điện về, thì cứ làm theo cách cũ của tụi mình, đảm bảo không sai sót." cậu cam đoan: "Với lại nếu thật sự xảy ra chuyện, em sẽ chịu trách nhiệm cả đời với chị mà, chị cũng biết, tên chị đã viết sẵn trong di chúc của em rồi còn gì."
"Thiện Tình." Mary tức giận cắt lời cậu.
Chị tin Phật, lẩm bẩm mấy câu cầu Bồ Tát đừng trách phạt, rồi chỉ tay vào không trung như đang điểm trán cậu: "Sau này đừng nói mấy lời xui xẻo đó nữa, phải về đúng giờ, biết chưa?"
Cậu lại hứa thêm lần nữa, rồi ăn sáng sạch sẽ.
Buổi trưa, cậu gọi điện cho ba mẹ, ngoan ngoãn nghe mỗi người dặn dò dài dòng một hồi. Đúng hai giờ kém vài phút, cậu khoác áo len dày và áo khoác do Mary chọn, đeo khẩu trang thật chặt, bọc mình đến mức không còn khe hở để da tiếp xúc với không khí.
Cậu bắt taxi đến Đại học Tân Cảng, dọc đường tài xế bật đài, kênh thời sự đang bàn về tập đoàn Công nghệ Sinh học Duy Nguyên.
"Như mọi người đều biết, Công nghệ Sinh học Duy Nguyên là niềm tự hào trong ngành y học công nghệ của Tân Cảng. Kể từ khi bắt đầu quy mô quân dụng, công ty đã trở thành tâm điểm của công chúng suốt ba năm qua. Gần đây, sau khi nhà sáng lập Trang Trí Thành qua đời trong một vụ tai nạn xe, cuộc tranh giành quyền lực giữa người thừa kế và giám đốc điều hành đang trở nên gay gắt.
"Hôm qua, giám đốc tài chính Trang Trí Trung tuyên bố di thư của Trang Trí Thành là giả, do Hàn Mạc ngụy tạo, gây nên làn sóng dư luận. Hôm nay, chúng tôi mời đến giáo sư y học Alan Chan từ Đại học Khoa học Công nghệ Tân Cảng và luật sư Cầu Thu Tâm từ văn phòng luật Trung Nghĩa để cùng phân tích tương lai của Công nghệ Sinh học Duy Nguyên..."
Vừa nói đến đây, tài xế bực bội tắt đài, chuyển sang phát nhạc.
"Ngày nào cũng nói về cái công ty chết tiệt đó." ông lầm bầm: "Ánh sáng y học gì chứ, toàn thứ giúp giới nhà giàu kéo dài tuổi thọ, liên quan gì đến người bình thường tụi tui."
Cậu không nói gì, nhưng thấy tài xế vì kích động mà ho mấy tiếng, cậu theo phản xạ kéo khẩu trang sát hơn, rồi hạ kính xe một chút.
Tài xế liếc qua gương chiếu hậu, như không hài lòng: "Cậu em làm gì vậy? tôi đâu có bệnh."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!