Chương 16: (Vô Đề)

Lần gặp mặt với Trang Tự vào cuối tháng Sáu lần này, thật sự là cơ hội hiếm hoi khó có được.

Lý Thiện Tình mới sống được mười tám năm, nhưng đã làm được rất nhiều việc mà người khác khó mà đạt tới. Học hành, thi cử, xã giao, lấy lòng người khác, mọi mặt, cậu đều thấy nhẹ nhàng, việc nào cũng thuận tay, chỉ có Trang Tự là lần nào cũng khiến cậu ít nhiều cảm thấy thất bại.

Cảm giác đó, nói cho cùng cũng khá mới lạ.

Nếu nói dễ nghe thì Lý Thiện Tình là người kiên cường, lạc quan. Còn nói thẳng ra thì, cậu chỉ chấp nhận thành công, không thể chấp nhận thất bại, cũng chẳng học nổi cách buông bỏ. Huống hồ nói đi nói lại, cậu chỉ là muốn gặp Trang Tự thôi mà, chẳng lẽ như vậy là phạm phải tội tày trời gì sao? Nếu có thể đi máy bay, cậu cũng bằng lòng quay về Tân Cảng đấy chứ. Chỉ là giờ không thể đi được thôi.

Nhờ sự kiên trì thúc giục không ngừng của cậu, cuối cùng đến giữa tháng Sáu, một hôm nào đó, Trang Tự cũng chịu hé miệng, tiết lộ cho cậu một phần lịch trình: "Thứ Hai tuần sau tôi sẽ đến Phiên Thành."

Nhưng anh ấy vẫn không chịu xác nhận có đến gặp cậu hay không, cứ như thể việc cậu ngày ngày tìm đủ mọi cách hỏi han anh, với anh mà nói lại rất thú vị vậy.

Trang Tự đúng là thay đổi rồi, tuy chín chắn hơn, nhưng chắc chắn là bị nhiễm thói xấu nơi thương trường rồi.

Tối nào trước khi ngủ, Lý Thiện Tình cũng buồn bã nghĩ vậy. Dạo trước cậu còn tưởng anh ấy bận quá nên mới lạnh nhạt, giờ xem thấy anh trên tivi rồi, mới cảm thấy anh không còn chút thiện ý nào như trước với cậu nữa.

Biết đâu bây giờ cậu bị gió lạnh thổi qua, Trang Tự cũng chẳng buồn khoác áo cho cậu như ngày xưa nữa. Rốt cuộc xã hội tàn khốc này đã biến Trang Tự, người xưa kia ngoài miệng lạnh lùng nhưng lòng lại mềm mỏng thành ra cái dạng gì rồi?

Ngày hai mươi, Trang Tự tới Phiên Thành. Giữa hai người đã không còn lệch múi giờ, vậy mà liên lạc cũng chẳng thấy thường xuyên hơn. Trước khi ngủ, Lý Thiện Tình gọi điện cho anh, anh lại không bắt máy, bảo là còn đang bàn công chuyện.

Tất nhiên cậu không tin, giờ này đã mười giờ rưỡi rồi, còn ai làm việc chứ? anh đang bàn chuyện với ai? Không ngờ Trang Tự bây giờ còn học được cách nói dối để lừa bạn bè nữa. Chẳng biết đang ở đâu nghe ca múa nhạc kịch gì đấy, biết đâu lại đi xem biểu diễn người lớn cũng nên. Lý Thiện Tình đau lòng lắc đầu, thở dài, quyết định ngày mai sẽ hỏi tiếp.

Tối ngày hai mươi ba, cuối cùng cậu mới nhận được câu trả lời coi như rõ ràng đôi chút. Trang Tự bắt máy.

"Khi nào anh làm việc xong vậy?" Lý Thiện Tình hỏi đầy kiên trì. Hình như Trang Tự đang ở bên ngoài, âm thanh hỗn tạp, nói mơ hồ: "Sáng mai chắc xong rồi."

"Tôi mua vé máy bay cho anh." Lý Thiện Tình lập tức nói, định mở máy tính tra chuyến bay thì Trang Tự trả lời: "Không cần đâu."

"Vậy anh mua xong rồi, gửi mã chuyến bay cho tôi, tôi đến đón anh."

Trang Tự ngập ngừng một chút, như thể còn nghi ngờ, hỏi lại: "Cậu đón tôi?"

"Tôi nói rồi mà, tôi biết lái xe rồi, được chưa." Lý Thiện Tình lập tức sửa lại ấn tượng sai lệch của anh về mình: "Ba mẹ tôi tới tìm tôi, cũng là tôi đi đón mà."

"Chờ tôi mua vé xong rồi tính." Trang Tự lại dùng kiểu trả lời qua loa quen thuộc.

Lý Thiện Tình ghét nhất là kiểu anh không chịu nói rõ ràng như thế, cứ phải dặn đi dặn lại, bảo anh mua vé xong nhất định phải báo cho cậu biết.

Sáng hôm sau, Lý Thiện Tình tỉnh dậy rất sớm. Cậu kéo rèm ra, phát hiện mặt trời còn chưa mọc, sương sớm vẫn chưa tan, bên ngoài xám mờ một mảng.

Thay quần áo xong, cậu đi đi lại lại trong nhà, suy nghĩ xem còn chuyện gì chưa chuẩn bị kỹ. Cuối cùng chọn thêm một đôi giày thể thao màu đen, vì đen tượng trưng cho bí ẩn và trưởng thành.

Sau đó cậu xuống gara xem thử xe có sạch sẽ không. Mary vừa thức dậy đi xuống thì bắt gặp cậu đang từ gara bước vào, giật mình vì không ngờ cậu dậy sớm như vậy.

Đến mười giờ, Lý Thiện Tình lại nhắn hỏi hai lần, Trang Tự mới gửi mã chuyến bay cho cậu. Cậu vừa nhìn, thấy máy bay chỉ còn một tiếng nữa là cất cánh, lập tức lo lắng hỏi: "Sao lại mua vé sát giờ vậy? anh kịp không?"

Trang Tự không trả lời. Cậu lập tức gọi điện cho anh, lần này anh bắt máy, giọng nói mang theo chút bất đắc dĩ ngày xưa: "Tôi đang ở sân bay rồi. Lý Thiện Tình, cậu có thể nói ít lại một chút được không?"

"Được mà." Lý Thiện Tình rất ngoan ngoãn đồng ý, suốt từ lúc đó đến khi Trang Tự lên máy bay cũng không nhắn thêm gì nữa.

Cậu lái xe đến sân bay, không dẫn theo Mary. Sương sớm đã tan, mặt trời lên, xe trên đường cũng nhiều hơn, không khí trở nên trong trẻo, sáng sủa. Trên đường cao tốc phóng băng băng, bằng mắt thường cũng có thể nhìn thấy dãy núi phía xa xa.

Lý Thiện Tình không mở được cửa sổ xe, vừa bật nhạc, vừa lái xe vừa nghe, bất giác căng thẳng nghĩ ra mấy đề tài công nghệ có thể nói chuyện với Trang Tự.

Cậu chợt nghĩ, có khi cũng có thể kể về cuộc sống của mình ở Phiên Thành, về những thay đổi trong quá trình trưởng thành, những người bạn mới, mạng xã hội mới, các giáo sư mới quen yêu quý cậu đến mức nào. Tuy tất cả những điều đó đều từng kể với Trang Tự qua tin nhắn hay điện thoại, nhưng biết đâu anh chẳng nhớ gì cả, vậy thì hoàn toàn có thể xem như đề tài mới để nói.

Thế nhưng khi vừa nhìn thấy mái che trắng của sân bay, Lý Thiện Tình lại quẳng hết những ý tưởng đó ra sau đầu, cảm thấy mình không giống như đi đón người, mà là đang đón một điều ước, một sự cố chấp mà bản thân cũng chẳng rõ kết quả sẽ ra sao.

Cậu hiếm khi sâu sắc nhận ra tính khí bướng bỉnh và cố chấp của mình, tuy vậy cũng chẳng có ý định sửa đổi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!