Trên đường không có nhiều xe, chiếc ô tô chậm rãi chạy dọc theo một con đường núi có thể nhìn thấy biển, giữ ở mức tốc độ tối thiểu. Khi đi ngang qua mấy tòa chung cư cao tầng đã có phần cũ kỹ, Lý Thiện Tình phát hiện Trang Tự trầm lặng hơn thường ngày.
Lý Thiện Tình cố gắng trêu chọc anh, nhưng anh hầu như không có phản ứng, cứ như chỉ vì muốn hoàn thành nhiệm vụ mà lái xe đưa cậu đi một vòng quanh thành phố, hoàn toàn không có ý định trò chuyện.
Dù sao thì sức của Lý Thiện Tình cũng có hạn, chọc ghẹo được một lúc đã mệt, bèn tạm thời yên lặng, nghỉ ngơi đôi chút.
Khi đến một bãi ngắm cảnh lớn, Trang Tự rẽ vào, dừng xe ở chỗ đậu rồi hỏi Lý Thiện Tình có muốn xuống xe ngắm cảnh không. Trên núi gió lớn, Lý Thiện Tình không chịu được gió, khẽ lắc đầu, hai người bèn ngồi im một lát trong xe.
Lý Thiện Tình đang lơ đãng suy nghĩ xem nên chọn chủ đề gì để bắt chuyện thì nghe thấy Trang Tự chủ động hỏi: "Bao giờ cậu đi?"
"Ngày kia." Lý Thiện Tình liếc nhìn anh, rồi kể chi tiết: "Mẹ đã giúp tôi tìm nhà xong rồi, Mary sẽ đi cùng tôi. Bố mẹ tôi còn bao hẳn chuyến bay riêng, chuẩn bị rất nhiều thứ, chắc không có vấn đề gì đâu."
Thật ra, cậu vốn nên rời đi từ giữa tháng Năm, nhưng vì chuyện Trang Tự đã hứa mãi chưa thực hiện được, nên Lý Thiện Tình đã định ngày rồi lại hoãn ba lần. Đến cả mẹ cũng cười cậu: "Tới lúc phải đi thật rồi lại không nỡ rời Tân Cảng hả?"
"Vậy thì tốt." Trang Tự nói: "Chúc cậu lên đường bình an."
Lý Thiện Tình cảm thấy phản ứng của Trang Tự thật khô khan, rõ ràng dạo gần đây bận rộn đến mức làn da rám nắng hơn, trông cũng chững chạc hơn một chút, vậy mà thái độ lại giống như đang giận dỗi, còn trẻ con hơn cả những thiếu niên chưa thành niên thực thụ.
Chẳng lẽ đã hai tháng trôi qua rồi mà Trang Tự vẫn chưa nguôi giận chuyện cậu lừa anh rằng sẽ học Đại học Tân Cảng, thực tế lại không định ở lại Tân Cảng? Lý Thiện Tình còn có thể chấp nhận việc mình tạm thời không thể cấy thiết bị y tế kiểm soát bệnh tình cơ mà.
Thật không ngờ, bình thường Trang Tự lười để ý đến cậu là thế, vậy mà lại có tinh thần nguyên tắc đến vậy, cứ tưởng nghe xong thì anh đã quên rồi chứ.
Lý Thiện Tình lén nhìn anh mấy lần, rồi hỏi: "Anh đang giận tôi à?"
Trang Tự lúc đầu không nói gì, có lẽ ý thức được nếu cứ im lặng thì chẳng khác nào ngầm thừa nhận, nên mới mở miệng: "Tôi giận cậu làm gì?"
Lý Thiện Tình có chút đắc ý, bèn bật cười, rồi lại nghiêng người đến gần anh, hỏi: "Nếu không giận, sau này anh có đến Phiên Thành thăm tôi không?"
"Chắc là không." Trang Tự điềm nhiên nhìn cậu, trả lời: "Tôi không có nhiều thời gian như vậy."
Trang Tự đột nhiên trở nên lạnh lùng đến mức không gì xuyên thủng được, khiến Lý Thiện Tình vừa thấy lạ, vừa cảm thấy cực kỳ khó chịu. Gần đây sức khỏe cậu khá ổn, không muốn cứ ngồi mãi trong xe với một người ít nói như cái hũ nút, bèn mở cửa xe bước ra ngoài.
Trời vẫn nắng gay gắt, gió bên ngoài mạnh hơn trong xe rất nhiều. Lý Thiện Tình chỉ mặc một chiếc áo thun mỏng, bị gió thổi dán chặt vào người, suýt nữa thì bay cả mũ.
Từ đài quan sát có thể nhìn thấy cả một vùng kiến trúc xám xịt bên dưới, nhưng Lý Thiện Tình chẳng còn tâm trạng nào để ngắm cảnh, quay đầu nhìn vào trong xe nhìn Trang Tự.
Ban đầu có vẻ như Trang Tự không định xuống xe, nhưng chưa đến nửa phút giằng co, cuối cùng anh vẫn bước ra. Anh đi đến gần Lý Thiện Tình, cậu giữ chặt vành mũ, chịu đựng làn gió lồng lộng, qua lớp kính râm màu trà, thấy Trang Tự giơ tay lên, cởi áo khoác vest ra, khoác lên người mình.
Áo khoác còn giữ nguyên hơi ấm khỏe mạnh.
Lý Thiện Tình thoáng sững người, ngẩng đầu nhìn Trang Tự, trên mặt anh vẫn là vẻ thản nhiên, vậy mà lại chủ động khoác áo cho cậu, thật kỳ quặc. Hành động ấy khiến sự kiên trì bám riết của cậu lại bắt đầu trỗi dậy, quay về với dáng vẻ không biết mệt là gì: "Tôi vừa nghĩ, nếu trưa ngày kia anh tiễn tôi thì sao? anh có rảnh không?"
Nhưng Trang Tự "Anh không chút do dự lại từ chối: "Không."
"......"
Lý Thiện Tình vốn không phải người dễ nổi giận, cậu luôn cố giữ gìn sự cân bằng cảm xúc của bản thân, với mọi chuyện đều chẳng quá để tâm. Vậy mà không hiểu từ lúc nào, chỉ riêng Trang Tự lại rất dễ khiến cậu nổi cáu. Cậu bốc hỏa trong đầu, không nhịn được, hơi giận dỗi nói: "Thật sự không đến à? Biết đâu tôi phát bệnh chết trên máy bay, anh còn chẳng thấy được mặt tôi lần cuối đâu đấy."
"Có chuyện cần nhờ người khác, thì cứ nói đàng hoàng." Giọng Trang Tự còn lạnh hơn cậu: "Không cần động một tí là đem cái chết ra dọa."
"Tôi cầu xin anh lúc nào đâu chứ?" Lý Thiện Tình nói xong thì chợt nhận ra đúng là mình có cầu xin thật, bỗng chột dạ, lại không muốn kết thúc cuộc đối đầu một cách gượng gạo, bèn tự tìm lối xuống, chỉnh lại thái độ, thành thật nói với Trang Tự: "Nhưng nếu sau này thật sự phải mấy năm liền không gặp được anh, tôi cũng sẽ nhớ anh mà."
Cậu đưa tay khẽ kéo tay áo Trang Tự, đầu ngón tay cách lớp sơ mi chạm vào da anh, nhẹ nhàng đẩy một cái.
Một lúc sau, cuối cùng giọng Trang Tự cũng có chút cảm xúc: "Ngày kia tôi thật sự không rảnh, cậu cần tôi gửi lịch trình cho xem không?"
Lý Thiện Tình rất biết điều, cũng hiểu chuyện mà từ bỏ, nói: "Được rồi. Tôi gửi giờ bay cho anh, nếu anh không đến tiễn tôi thì đến lúc đó, bất kể anh đang làm gì, cũng phải âm thầm cầu chúc tôi mạnh khỏe. Nghe chưa?"
Vành mũ lưỡi trai che mất tầm mắt, nếu không ngẩng đầu thì không thấy được ánh mắt Trang Tự. Trang Tự trả lời một câu: "Đến lúc đó xem có rảnh không", giọng rất khẽ, giống như chính anh mới là người đang nhượng bộ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!