Chương 13: (Vô Đề)

Trong bãi đậu xe ngoài trời của bệnh viện, không còn lại mấy chiếc xe. Trang Tự ngồi lại trong bóng tối một lúc. Thật ra anh không bắt buộc phải quay lại phòng VIP2, nhưng bệnh nhân thì không nên ở một mình.

Những lời nói bướng bỉnh của Lý Thiện Tình, dáng vẻ mong manh và cô đơn ấy khiến Trang Tự cảm thấy mình nên là người nhường bước trước. Có lẽ, sự đồng hành bền bỉ có thể âm thầm biểu đạt được ý nghĩa của sự nhượng bộ này. Hơn nữa, nhớ đến gương mặt cau có khi Lý Thiện Tình nói muốn được khỏe mạnh, Trang Tự cũng không đành lòng bỏ cậu lại một mình mà về nhà.

Chỉ là cuối cùng lại không nhận được tin nhắn chúc ngủ ngon như mọi khi của Lý Thiện Tình, đoán rằng chắc cậu đã ngủ rồi, Trang Tự cũng không tìm được lý do nào chính đáng để quay về phòng bệnh, bèn rời khỏi bệnh viện Dịch anh, lúc ấy đã là một giờ rưỡi sáng.

Vài năm trước, khi mẹ lâm bệnh, anh cũng thường ra vào bệnh viện vào giờ này, vốn đã quen thuộc với khung cảnh ấy. Nhưng không hiểu sao đêm nay, mọi thứ lại dường như nhuốm thêm một tầng ý nghĩa khác một đoạn đường đêm vốn bình lặng, lại mang theo một điềm chẳng lành, như thể vội vã ngụ ý cho một cuộc từ biệt.

Sáng hôm sau, lịch trình của Trang Tự vẫn dày đặc như thường lệ. Sau khi xử lý xong công việc, anh tranh thủ trước giờ cơm trưa ghé đến bệnh viện, y tá ở quầy tiếp tân khu bệnh nhân nói với anh rằng Lý Thiện Tình đã quay lại trường học, sau khi tan học mới trở lại truyền dịch.

Cả một ngày dài không thấy bóng dáng Lý Thiện Tình đâu khiến Trang Tự có chút không quen, đến chiều tối, anh lại hủy một buổi tiệc, quay trở lại bệnh viện Dịch anh.

Cửa phòng bệnh VIP2 khép hờ, Trang Tự lịch sự gõ nhẹ rồi bước vào, không ngờ lại thấy luật sư Chu đang ngồi bên giường, còn Lý Thiện Tình đang ngủ.

Cô mặc đồ công sở, trông có phần mệt mỏi vì vội vã, chắc vừa mới đi công tác về, đã đến thẳng bệnh viện, dưới chân giường còn để một chiếc vali da.

Hình như chứng mề đay của Lý Thiện Tình đã đỡ hơn, thoạt nhìn qua, những vết loang lổ trên ngực cậu đã không còn rõ ràng như đêm qua. Cậu ngủ rất say, mái tóc mềm mại rũ xuống trán, nếu không phải vì lồng ng. ực còn đang đều đặn phập phồng, thì thật chẳng khác nào một con búp bê xinh đẹp.

Luật sư Chu cũng hơi bất ngờ khi thấy anh, nhưng lập tức đứng dậy, theo phản xạ đưa tay ra hiệu "suỵt", rồi chỉ về phía cửa phòng bệnh.

Hai người không lên tiếng, một trước một sau đi ra ngoài. Ra đến hành lang, luật sư Chu mới hỏi: "Trang Tự, cậu đến bệnh viện có việc gì sao?"

"Cháu đến thăm Lý Thiện Tình." Trang Tự trả lời.

Cô ngẩn người một chút, rồi nói: "Hai người quen nhau từ khi nào vậy? Cô chưa bao giờ nghe nó nhắc đến."

Cô dẫn Trang Tự đến khu vườn nhỏ, nơi mà anh từng tình cờ gặp Lý Thiện Tình.

Xét việc số điện thoại của Trang Tự mà Lý Thiện Tình lấy được vốn chẳng chính đáng cho lắm, dựa vào phép tắc và tình bạn, anh vẫn lựa lời mà giấu nhẹm đi phần lý do quen biết thật sự, chỉ nói rằng cậu có đến thực tập ở phòng thí nghiệm y học nano.

"Thì ra là vậy." Luật sư Chu ngồi xuống ghế dài, gật đầu: "Nó có hỏi cậu về chuyện cấy ghép thiết bị giải phóng chậm đúng không?"

Trang Tự không phủ nhận. Cô bèn nói: "Nó mê cái thiết bị của nhà các cậu lâu rồi, cô chưa từng kể với cậu. Trước đó nó còn định đăng ký làm tình nguyện viên cấy ghép, chúng ta ai cũng thấy nó còn nhỏ, sức khỏe lại yếu, cả nhà không ai ủng hộ, vậy mà nó giận dỗi đến cả nửa tiếng. Không ngờ cuối cùng vẫn tự mình mò đến làm quen với cậu. Nó không làm phiền gì cậu chứ?"

"Không có."

Cô lại hỏi: "Làm sao cậu biết nó bị bệnh vậy?"

Trang Tự không nói thật: "Đêm qua cậu ấy nói với cháu."

"Vậy quan hệ của hai người cũng khá tốt nhỉ." Luật sư Chu mỉm cười: "Thiện Tình nhà cô rất mạnh mẽ, chưa bao giờ nói mấy chuyện bệnh tật cho bạn bè nghe kỹ như vậy. Nó nói mấy chuyện bị bệnh thì sẽ biến thành chuyện cười mà kể cho người khác nghe, thì người ta mới thấy nó mạnh mẽ, sẽ không coi nó là bệnh nhân."

Lần đầu tiên, hai người nói chuyện không với tư cách là luật sư và khách hàng. Trang Tự nhanh chóng nhận ra, khi mang thân phận người mẹ, trạng thái của luật sư Chu hoàn toàn khác biệt với khi làm việc, đầy yêu thương và bản năng bảo vệ con.

Khi nhắc đến Lý Thiện Tình, cô cứ thao thao bất tuyệt, vừa lo lắng vừa tự hào, kể cho anh nghe những chuyện mà anh vốn đã biết: ví như Thiện Tình từ nhỏ đã thông minh, xinh xắn, ai cũng yêu quý cậu. Dù thường xuyên phải nhập viện, nhưng thành tích thì chưa bao giờ bị ảnh hưởng, giải thưởng cũng không ít: "Chuyện học hành của Thiện Tình, cô chưa bao giờ phải lo, thật sự chẳng hiểu nó làm kiểu gì, cô chẳng cần phải nhúng tay vào."

Chỉ là quá cứng đầu, đã quyết định chuyện gì thì ai nói cũng không nghe.

"Ví như hôm nay." cô nói tiếp: "Chiều cô vừa đến bệnh viện, nó lập tức nói với cô rằng đã liên hệ xong với một trường tư thục hàng đầu gần thành phố nơi nó định học đại học, còn tự mình trao đổi với phòng tuyển sinh, đang chuẩn bị hồ sơ chuyển trường." Vẻ mặt Chu Thư Tuyết có phần lo lắng, nhưng phần nhiều vẫn rất tự hào: "Đang bệnh mà còn làm được vậy."

Ban đầu Trang Tự không phản ứng gì, chỉ nhìn cô, qua mấy giây sau mới nói: "Cháu tưởng cậu ấy định học Đại học Tân Cảng."

Luật sư Chu hơi kinh ngạc: "Sao lại thế?" Cô cười: "Đại học Tân Cảng nó chưa từng nghĩ tới đâu. Nếu nó định học trường đó thì đã chẳng chọn ngôi trường cấp ba hiện tại rồi."

Trang Tự im lặng, theo bản năng lục lại ký ức về những lần tiếp xúc với Lý Thiện Tình. Anh nhận ra, cậu từng nói rõ rằng muốn làm đàn em của anh hình như chỉ có đúng một lần. Sau này, mỗi khi nhắc đến Đại học Tân Cảng, cậu đều né tránh.

"Vì Thiện Tình dị ứng nặng với bụi mù và nấm mốc." Luật sư Chu nói tiếp: "Thành phố mà nó muốn đến thân thiện với tình trạng này hơn nhiều so với Tân Cảng, không khí cũng tốt hơn, y tế cũng tiên tiến hơn. Em gái chồng cô sống ở đó, nếu nó qua, cũng sẽ có người chăm sóc."

"Trước kia cô cứ luôn nói, không biết mình đã làm sai điều gì, lại để Thiện Tình mang theo một cơ thể không khỏe mạnh mà đến với thế giới này. Thiện Tình lại an ủi cô, nói rằng được sinh ra đã là may mắn lớn nhất rồi, chắc là đem thể lực cộng thêm vào trí lực, còn sức khỏekhỏe mạnh, nó sẽ tự mình tìm lấy. Nó nói nó sẽ đến một nơi khiến mình khỏe mạnh hơn, dù chúng ta có lo lắng cũng chẳng làm được gì."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!