Tháng Ba không mấy suôn sẻ, công ty gặp phải một rắc rối lớn. Cơ quan quản lý bên kia đại dương, chẳng báo trước lấy một lời, lại bất ngờ phê duyệt đơn xin thử nghiệm lâm sàng thiết bị thuốc giải phóng chậm của một tập đoàn y tế quy mô lớn, khiến bộ phận pháp lý của công ty phải lập tức lưu tâm.
Nếu không phải vì cậu cứ quấy rầy mãi, vô tình khiến anh chú ý đến một số mốc thời gian cụ thể, thì sau khi vượt qua giai đoạn căng thẳng đó, e rằng anh cũng chẳng còn chút ấn tượng nào về tâm trạng mình trong khoảng thời gian ấy nữa, trong đầu chỉ còn vương lại ký ức về sự việc.
Thực tập kết thúc, kỳ nghỉ xuân của cậu vẫn còn hơn nửa tuần. Mỗi ngày cậu đều đến làm phiền anh. Nhắc đến đợt thực tập, lời lẽ cậu vô cùng khoa trương, nói rằng công việc vất vả khiến cậu phải nằm bẹp ở nhà suốt cả tuần, rồi lại hỏi anh: "Phòng thí nghiệm của anh rộng thế, sao không cho đi loại xe cân bằng mini nhỉ? Hè này nếu tôi tới thực tập, anh tặng tôi một chiếc nhé?"
Anh hỏi: "Không phải cậu bảo không muốn đi nữa à?"
Cậu lập tức ấp úng, nói vẫn chưa nghĩ xong.
Cậu rất lanh lợi, nói chuyện gì cũng trơn tru rành rọt, nhưng mỗi khi cần đưa ra quyết định thì lại thay đổi xoành xoạch, chỉ làm theo sở thích, chẳng mấy khi giữ lời. Khi ấy anh cứ nghĩ cậu được người nhà và bạn bè nuông chiều quá mức nên mới thành ra không biết điều như vậy.
Đêm trước ngày nghỉ xuân kết thúc, anh đang đọc báo cáo danh sách mua sắm trong hai năm gần đây mà bộ phận pháp lý đã thu thập từ phía công ty kia. Sau quá trình điều tra, thiết bị thuốc giải phóng chậm của công ty Kriland và SyncPulse không hoàn toàn trùng lặp về công năng, nhưng vẫn chưa thể xác định liệu hai bên có trùng lặp về công nghệ được cấp bằng sáng chế hay không, cho nên vẫn cần hết sức thận trọng.
Cậu vốn đã đi ngủ, bỗng lại nhắn tin, nói vừa tỉnh dậy vì gặp ác mộng, rồi bắt đầu tán dóc linh tinh với anh. Màn hình điện thoại cứ sáng lên liên tục, anh bị làm phiền đến bực bội, bèn gọi điện sang: "Tôi đang bận, không rảnh tám chuyện."
"Vâng, thế anh đang bận gì vậy?" cậu hỏi.
"Việc công ty."
"Tôi vừa mơ thấy mình ngất xỉu khi đang đi trong khuôn viên trường đại học." giọng cậu nghe có chút ấm ức: "mọi người tưởng tôi chỉ nằm ngủ, cuối cùng chẳng ai tới cứu."
Anh nghe mà cạn lời.
Anh hiểu rõ sự lo lắng của cậu, cũng biết cậu rất nóng lòng được duyệt hồ sơ cấy thuốc giải phóng chậm. Anh không phải không để tâm cứ cách hai, ba ngày, anh đều chủ động hỏi bộ phận vận hành lâm sàng về tiến triển. Hồ sơ bệnh án và báo cáo của cậu khá phức tạp, người phụ trách đã triệu tập hai lần hội đồng chuyên gia để đánh giá, vậy mà vẫn chưa thể đưa ra kết luận.
Những việc này đều mang tính bảo mật, không cần phải nói hết cho cậu biết.
"Khuôn viên đại học Tân Cảng nhỏ lắm, cũng chẳng có bãi cỏ nào phù hợp cho cậu nằm cả." anh nói thẳng, dội tắt h. am m. uốn tiếp tục diễn kịch của cậu. Cậu im lặng một hồi, vài giây sau ngoan ngoãn nói: "Vậy để tôi ngủ lại lần nữa."
Cúp máy chưa bao lâu, cậu lại nhanh chóng nhắn thêm một tin: "Chúc anh ngủ ngon." Kèm theo một biểu cảm mặt méo xệch. Vừa hiểu chuyện lại vừa chẳng hiểu gì, vừa lễ phép vừa chẳng lễ phép, vừa trẻ con lại vừa chẳng còn là trẻ con nữa khiến người ta bất lực.
Anh đành trả lời lại: "Ngủ ngon."
Cuối cùng, anh cũng chẳng đọc nổi hết báo cáo, vì người phụ trách bên bộ phận vận hành lâm sàng nhắn tin cho anh giữa đêm, hỏi liệu anh có tiện nói chuyện một lát không.
Điện thoại vừa kết nối, câu đầu tiên bên kia nói là: "Tổng giám đốc Trang, xin lỗi đã làm phiền anh muộn thế này. Nhưng vì anh đã hỏi nhiều lần, tôi nghĩ tốt hơn hết nên đưa ra câu trả lời sớm. Chúng tôi đã có kết luận: Hồ sơ bệnh nhân số 107 không thể được sử dụng làm cơ sở xét duyệt tình nguyện viên, cậu ấy không thể vượt qua được vòng xét duyệt."
Ban đêm thời tiết hơi se lạnh, cửa sổ phòng làm việc vẫn mở một nửa, làn gió mang theo hương cỏ cây nhẹ nhàng lùa vào. Lúc ấy, anh không thể lập tức phản ứng có lẽ vì trong lòng anh vẫn chưa thể chấp nhận hoàn toàn ý nghĩa thực sự của câu nói kia, khiến quyết định của bộ phận vận hành cứ lơ lửng trong không trung, nếu không chủ động với tay đón lấy, thì chẳng thể định ra kết quả.
Thế nhưng trí nhớ của anh lại không cho phép quên đi bất kỳ từ ngữ nào mà người phụ trách đã nói.
Đầu dây bên kia giải thích: "Tình trạng cơ thể của bệnh nhân số 107 quá phức tạp, lại thêm thể chất yếu và dễ dị ứng. Qua tính toán sơ bộ, nếu thực hiện cấy ghép, khả năng xảy ra biến chứng và phản ứng thải loại sau đó rất cao. Tỷ lệ thành công cũng thấp hơn nhiều so với các bệnh nhân khác có cùng triệu chứng. Chúng tôi có thể mời cậu ấy tới phòng thử nghiệm lấy mẫu thêm một lần nữa để xét nghiệm mô chính xác hơn, nhưng theo dự đoán của chúng tôi, ngay cả trong trường hợp lý tưởng nhất, tỷ lệ thành công cũng chỉ xấp xỉ 50%. Nói cho cùng, nhóm bệnh nhân mà loại thuốc giải phóng chậm lần này nhắm đến, trước mắt vẫn chưa bao gồm người có thể trạng như cậu ấy."
Anh chỉ trả lời lại một câu: "Tôi biết rồi." Đơn giản kết thúc cuộc gọi. Lúc ấy, nhìn lại thời gian trên điện thoại, đã quá nửa đêm mười hai phút.
Anh ngồi trong phòng làm việc một lúc, chợt nhận ra tay chân mình có hơi lạnh.
Chắc chắn là do cậu suốt ngày mang chuyện cấy ghép và sức khỏe tương lai ra nói, cứ như những kỳ vọng trong lòng cậu đã thành hiện thực, đến nỗi ngay cả anh cũng bị cuốn vào giấc mộng ấy, tưởng rằng chuyện cấy ghép thiết bị giải phóng chậm sẽ tự nhiên diễn ra khi cậu tròn mười tám tuổi. Đến lúc mọi chuyện thật sự tới nơi, phát hiện ra kết quả không như mong đợi của cậu, anh lại thấy thật khó để chấp nhận.
Anh định đứng dậy, nhưng lại chần chừ mãi vẫn chưa đứng lên nổi. Anh nhìn tin nhắn của cậu, không rõ mấy giờ mới quay về phòng.
Hôm sau, anh không liên lạc với cậu ngay. Buổi sáng, anh đến phòng vận hành lâm sàng, gặp mấy chuyên gia y tế để xác nhận lại kết quả, mong tìm ra chút khả năng xoay chuyển nào đó, nhưng câu trả lời vẫn là không có.
Người phụ trách nhìn anh, mấy lần định mở miệng nhưng lại thôi, cuối cùng vẫn nhịn không được, sau cuộc họp ngắn thì hỏi riêng: "Tổng giám đốc Trang, xin hỏi bệnh nhân là người thân của anh sao?"
"Không phải." anh phủ nhận. Lúc trở về văn phòng trong thang máy, anh nhận được một đường dẫn do cậu gửi tới.
Anh nhấn mở, là đoạn video cậu gửi cho ban tổ chức sau khi đoạt giải cuộc thi Khoa học Kỹ thuật. Ban tổ chức đã đăng video này lên trang chính thức của giải thưởng. Trong khi các video khác chỉ có vài lượt xem, riêng video của cậu lại có lượt xem cao đến kinh ngạc.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!