Có lẽ vì diện tích phòng thí nghiệm quá lớn, thực tập sinh thì việc lặt vặt nhiều hơn việc chính, nên không tránh khỏi phải đi tới đi lui. Dù kỳ thực tập mùa xuân chỉ kéo dài một tuần, cũng đủ khiến Lý Thiện Tình mệt nhoài.
Cậu về đến nhà mỗi ngày là ngủ liền, đừng nói ba mẹ, ngay cả Mary cũng bắt đầu có ý kiến, lo lắng xen lẫn bất mãn hỏi cậu: "Thiện Tình, hè này em thật sự định đi thực tập lâu như vậy à?"
Nói thật thì bây giờ Lý Thiện Tình cũng không chắc chắn cho lắm. Vì cậu nhận ra thực tập sinh chỉ được tiếp xúc với khu vực ít rủi ro trong phòng thí nghiệm, khối lượng công việc lại rất lớn, khiến công sức bỏ ra và thu hoạch không tương xứng, sợ sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe.
Thế nhưng cậu lại rất thích không khí trong phòng thí nghiệm, nên lần này mới hiếm khi thấy do dự.
Tối hôm đó, sau khi Trang Tự bất ngờ lấy đi bản báo cáo khám sức khỏe của Lý Thiện Tình, thì không còn cập nhật gì thêm. Suốt tuần nay hai người cũng ít nói chuyện.
Lần này không phải vì anh không trả lời tin nhắn, ngược lại, không hiểu sao anh còn phản hồi nhanh hơn trước, mà là do cậu, thường thì nói được vài câu là ôm điện thoại ngủ gục, ngủ dậy thì chẳng biết điện thoại ở đâu nữa chứ nói gì đến chuyện trò tiếp.
Vả lại, cậu cứ hỏi mãi "Bộ phận điều hành lâm sàng có phản hồi chưa?", nói muốn đến trụ sở Tập đoàn Công nghệ Sinh học Duy Nguyên chiêm ngưỡng, xem nguyên mẫu thiết bị kiểm soát phát tán chậm do Tiến sĩ Trang chế tạo. Anh chắc không muốn dẫn cậu đi, nên câu trả lời lúc nào cũng là "không có thời gian", "không tiện", toàn mấy lời từ chối cụt lủn, khiến khung trò chuyện cứ thế dậm chân tại chỗ.
Cuối cùng cũng đến sáng ngày cuối cùng của kỳ thực tập, cậu nhận được cuộc gọi từ anh: "Chiều nay tôi sẽ đến phòng thí nghiệm."
"Anh đến thăm tôi à? Tốt với tôi quá rồi." Lý Thiện Tình đang gõ bàn phím, viết một đoạn chương trình mô phỏng tốc độ phản ứng giúp một nhân viên nghiên cứu, cố tình đùa giỡn với anh: "Vừa hay để dành một bộ dữ liệu cho anh, giúp tôi phân tích nhé."
"Kiểm tra định kỳ." anh không thèm tiếp chiêu, lạnh lùng cảnh báo: "Lúc đó gặp tôi thì cố đừng lại gần bắt chuyện."
"Hả?" Ngón tay Lý Thiện Tình khựng lại, vừa suy nghĩ đoạn mã, vừa lơ đãng trả lời: "Được rồi, biết rồi."
Cậu lại cảm thấy nhận thức của anh về EQ của mình có vẻ khác xa thực tế. Cậu nào phải ngốc, cũng không phải đang đóng phim truyền hình kiểu Mary thích xem, sao tự dưng lại chạy tới bắt chuyện với anh?
Đầu dây bên kia im lặng vài giây, Lý Thiện Tình không muốn lại nghe thêm lời cảnh cáo xã giao nào nữa, bèn hiểu chuyện nói: "Thế chiều gặp, đại boss." Rồi cúp máy.
Chiều hôm đó, Lý Thiện Tình và mấy thực tập sinh khác tụ họp trong phòng họp nhỏ trống trơn, viết báo cáo thực tập. Đột nhiên cậu nghe có tiếng động ngoài tấm kính, ngẩng đầu lên thì thấy người quản lý phòng thí nghiệm đang đi ngang qua với anh cùng hai người đàn ông khác.
Anh như cảm nhận được ánh nhìn của cậu, quay đầu liếc qua. Lý Thiện Tình sợ lại bị người quá nhạy cảm này hiểu lầm là cố ý khiêu khích, bèn cúi đầu xuống. Dù gì thì anh bây giờ cũng đang nắm quyền sinh sát với thiết bị kiểm soát phát tán chậm, tốt nhất vẫn nên tránh gây chuyện.
Viết xong báo cáo cũng không còn việc gì nữa, Lý Thiện Tình nhìn điện thoại, thấy anh gửi tin nhắn: "Cậu tan ca lúc mấy giờ?"
Lý Thiện Tình hơi khó hiểu, trả lời: "Chắc năm giờ. Sao vậy?"
"Kiểm tra chắc cũng xong lúc năm giờ, tối nay nếu cậu rảnh, tôi có thể đưa cậu đến trụ sở Tập đoàn xem nguyên mẫu cậu muốn xem."
Lý Thiện Tình thật không ngờ anh lại nhớ yêu cầu cậu từng buột miệng nói ra. Thật ra đi chơi với anh buổi tối khá phiền, vì gần bốn giờ rồi, tài xế chắc cũng sắp đến đón, Mary thì đang nấu cơm cho cậu.
Nếu đi với anh đến Công nghệ Sinh học Duy Nguyên, cậu ít nhất phải gọi ba cuộc điện thoại, lại có khả năng phải nhịn đói, anh chắc chắn sẽ không lo mấy món dễ gây dị ứng của cậu.
Nhưng sức hút của nguyên mẫu thiết bị kiểm soát phát tán chậm với cậu thực sự rất lớn, nghĩ không lâu, cậu trả lời: "Được ạ, cảm ơn đại boss." rồi bắt đầu gọi điện sắp xếp.
Mary nghe cậu nói không về ăn tối thì lại lo lắng, hỏi bữa tối tính sao. Lý Thiện Tình bèn nói dối một cách tử tế: "Anh ấy bảo sẽ cho người chuẩn bị cơm cho em, anh ấy có danh sách dị ứng của em rồi." Mary nghe vậy mới yên tâm.
Đến giờ tan ca, bốn người cùng nhau ra ngoài, ba người kia định đi tàu điện, nên chia tay nhau ở cổng chính.
Lý Thiện Tình làm theo chỉ dẫn của anh, đi đến bãi đậu xe tầng hai trong khuôn viên, chậm rãi bước vào thang máy. Cậu tìm quanh một hồi vẫn không thấy chiếc xe trắng mà anh nói, hơi bối rối, định gọi cho anh.
Cúi đầu nhìn màn hình điện thoại, bỗng một chiếc xe từ tầng trên rẽ xuống, tăng tốc rồi mới thấy cậu, lập tức đạp phanh và bóp còi một tiếng. Lý Thiện Tình hoảng hồn lùi lại một bước, lúc đó mới phát hiện phía sau có xe bật đèn nháy, hóa ra xe của anh đậu ngay phía sau cậu.
"Lý Thiện Tình." anh xuống xe, giọng cực kỳ khó chịu, sải bước đi tới.
Anh mặc bộ vest đen, Lý Thiện Tình rất ít thấy, người vừa gầy vừa cao, trông quá trẻ, giống như một lính mới mới ra trường. Ngay cả một thiếu niên mười bảy tuổi như cậu cũng cảm thấy với dáng vẻ chưa trưởng thành thế này, chắc khó mà khiến người khác tâm phục khẩu phục.
May mà anh có gương mặt điển trai, tính cách điềm tĩnh, ăn nói rõ ràng, không lên giọng, không mất kiểm soát, mới khiến người ta tạm thời quên đi tuổi thật của anh.
Nhưng khi đối mặt với Lý Thiện Tình thì lại khác, anh luôn rất hung dữ, lúc nào cũng nghĩ xấu về cậu. Như bây giờ, giọng vẫn rất tệ: "Cậu thường đứng giữa đường chơi điện thoại như vậy à?"
Anh còn đưa tay kéo cậu lại gần xe, mở cửa cho cậu, tuy lực kéo không mạnh, nhưng trông cứ như bắt cóc.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!