Năm mười chín tuổi, lần đầu tiên gặp Lý Thiện Tình.
Khi ấy là đợt chuyển lạnh đầu tiên của đầu thu tại Tân Cảng, mặt trời đang nắng đẹp chẳng biết bị ai lấy mất mà đột nhiên biến mất không dấu vết, bầu trời và mặt biển phủ lên một tầng xám xịt của ngày u ám.
Dự báo thời tiết nhắc nhở người dân mặc thêm áo, nói rằng trước khi chiều xuống rất có khả năng sẽ mưa.
Buổi chiều hôm đó, Trang Tự và hai người lớn đến văn phòng luật sư Trần Chu Lương để bàn bạc với luật sư Chu Thư Tuyết về các chi tiết trong việc nộp đơn xin bảo toàn phần di sản của ba anh.
Luật sư Chu là một trong những luật sư hàng đầu tại Tân Cảng chuyên về các vụ kiện thừa kế, có xuất thân khá giống ba của Trang Tự: từng phục vụ trong quân ngũ rồi chuyển sang lĩnh vực dân sự, lại từng đại diện cho nhiều vụ tranh chấp lớn, tỉ lệ thắng kiện rất cao. Trong suốt hai tuần làm việc cùng nhau, Trang Tự chưa từng thấy cô có một giây phút nào thiếu chuyên nghiệp, cho đến ba giờ chiều hôm đó, khi vị trợ lý tóc ngắn của cô gõ cửa bước vào.
Cô trợ lý vội vã đi đến, cúi người ghé sát tai cô thì thầm vài câu.
Trang Tự ngồi khá gần, lắng nghe được mấy từ như: "Thiện Tình", "trường học", "đánh nhau".
Luật sư Chu chỉ nghe vài câu, sắc mặt thoáng lo lắng, quay sang Trang Tự, nói xin lỗi: "Thật ngại quá, tôi có chút việc gấp cần gọi điện xử lý, không biết ba vị có thể đợi tôi mười phút được không?" Sau khi được đồng ý, cô vội vàng rời đi.
Mười phút sau, cô trở lại đúng giờ, tiếp tục bàn bạc vụ việc, đưa ra các đề nghị như chưa hề có chuyện gì xảy ra. Đáng lý đây chỉ là một chuyện nhỏ, không đến mức để lại ấn tượng sâu sắc với Trang Tự. Nhưng lúc cô tiễn ba người họ ra về, đi ngang qua một phòng họp nhỏ lắp kính trong suốt từ trần xuống sàn, chuyện lại rẽ sang một hướng khác.
Lý Thiện Tình mười sáu tuổi đang ngồi trong đó.
Phòng họp vuông vức, kính sạch bóng không vết bụi. Trên bàn là một hộp sơ cứu màu đỏ trắng xen kẽ, một người trông như bác sĩ đang ngồi đối diện giúp cậu sát trùng vết thương. Trợ lý của luật sư Chu đứng sau lưng cậu, ánh mắt lo lắng theo dõi.
Giống như những lần gặp mặt sau này, vẻ ngoài của Lý Thiện Tình mang một cảm giác bệnh tật lười biếng rất rõ rệt.
Toàn thân như không có xương, không có sức, tựa hẳn lưng vào ghế để mặc bác sĩ thao tác. Cằm hơi nhướng lên, hơi thở mỏng manh đến mức khó mà nhìn thấy sự phập phồng nơi ngực, trông giống như một búp bê sống được đặt trong hộp kính trong suốt để trưng bày.
Làn da cậu trắng đến gần như trong suốt, khóe môi có vết bầm rõ rệt. Mắt dài, đồng tử rất to, đen nhánh và sáng rõ. Trang Tự nhìn thấy cậu lần đầu lập tức có cảm giác cậu như đang thất thần, trông rất vô tội, khiến người ta bất giác mềm lòng.
Nhưng giây tiếp theo, có vẻ như cậu nhận ra có động tĩnh bên ngoài, bèn quay mắt sang nhìn.
Ánh mắt lười biếng kia thoáng chạm vào Trang Tự, rồi bỗng khựng lại, chợt sinh ra một tia sắc bén lạ thường. Ngay sau đó, cậu nắm lấy tay vịn, ngồi thẳng dậy, hướng mặt về phía cửa kính, đôi mắt không chớp mà dán chặt lấy anh.
Ánh nhìn của cậu rất trực diện, sự tò mò không hề giấu giếm, nồng đậm đến mức gần như xâm lược. Với Trang Tự mà nói, điều đó đã vượt quá phép lịch sự, khiến anh lập tức cảm thấy phản cảm, bèn dời mắt đi, nhưng trong tầm nhìn bên cạnh, vẫn thấy cậu nói gì đó với cô trợ lý, cô ấy cũng quay sang nhìn về phía anh, không rõ đang bàn chuyện gì.
"Đó là con trai tôi." Luật sư Chu chú ý thấy, bèn giới thiệu ngắn gọn.
"Con trai cô bị thương ở trường à?" Chú của Trang Tự, Trang Trí Trung, lên tiếng hỏi thăm lịch sự.
"Vâng." Luật sư Chu ngượng ngùng gật đầu, giải thích khẽ khàng: "Không biết hôm nay xảy ra chuyện gì, lại va chạm với bạn học ở trường. Tôi không thể đến đón được, chỉ có thể gọi điện xin lỗi hiệu trưởng, rồi nhờ trợ lý đi đưa nó về. Vừa rồi tôi ra ngoài cũng là để xử lý việc này, thật xin lỗi mọi người."
"Có gì đâu." Trang Trí Trung cười cười: "Trẻ con mâu thuẫn với bạn học ở trường là chuyện thường tình, con trai tôi trước đây cũng đánh nhau không ít. Quan trọng là không được để thua! Nói mới nhớ, luật sư Chu, có muốn tôi giới thiệu huấn luyện viên quyền anh của con trai tôi cho cậu ấy không?"
Luật sư Chu lắc đầu: "Thằng bé sức khỏe không tốt, không luyện thể thao được."
"Sức khỏe không luyện thì sao mà tốt lên được? Con trai không thể nuông chiều quá, dễ bị hư."
Luật sư Chu hình như không quá tán thành với quan điểm này, nhưng cũng không phản bác, chỉ khẽ thở dài rồi tiễn họ ra đến thang máy trước cửa văn phòng.
Đó là khởi đầu cho một mùa thu đầy biến động trong cuộc đời Trang Tự.
Ba anh là Trang Trí Thành, đang độ trung niên, sự nghiệp bước vào thời kỳ then chốt, lại bất ngờ qua đời trong một tai nạn xe hơi, ra đi không để lại di chúc rõ ràng.
Theo luật pháp, mẹ anh là người thừa kế chính có quyền điều hành công ty. Nhưng chỉ ba ngày sau tai nạn, giám đốc điều hành công ty Hàn Mạc lập tức đưa ra một bản dự thảo di nguyện, nói rằng Trang Trí Thành đã chán việc quản lý, muốn chuyên tâm trong phòng thí nghiệm, đang chuẩn bị thuê giám đốc điều hành chuyên nghiệp thay thế. Anh ta khẳng định sẽ làm theo di nguyện đó.
Trang Tự ngày ngày gần gũi với cha, thừa biết ông không thể nào có ý định như vậy. Trợ lý kiêm phó tổng điều hành Chu Khai Tề cũng xác nhận chưa từng nghe nói đến bản dự thảo đó.
Nhưng suốt hai tuần, phần lớn các lãnh đạo cấp cao của công ty đều giữ thái độ im lặng. Chỉ có Chu Khai Tề, người thân cận nhất với ba anh và chú ruột anh là Trang Trí Trung hiện đang là giám đốc tài chính vẫn vững vàng đứng về phía anh. Sau khi bàn bạc kỹ lưỡng, ba người quyết định mời luật sư Chu ra mặt, chuẩn bị đưa Hàn Mạc ra tòa.
Thời điểm ấy, Trang Tự vừa bước vào học kỳ cuối của năm cuối đại học. Anh học chuyên ngành kỹ thuật y sinh, phụ ngành máy tính, áp lực tốt nghiệp vốn đã nặng nề, nỗi đau mất ba còn chưa nguôi, đã phải lập tức chấn chỉnh tinh thần, bước vào cuộc chiến giành quyền kiểm soát công ty. Gánh nặng chất chồng, không biết nói cùng ai.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!