Chương 61: (Vô Đề)

Sau khi cùng vài ba vị khách dùng cơm trưa xong, Long Nghiễn mang theo thần sắc rất tự nhiên đi ra khỏi nhà hàng.

Ban ngày hắn sẽ không uống rượu, cho nên hai thư kí đi theo bên người tự nhiên trở thành vật hy sinh.

"Hôm nayhai người đã phải đi làm sớm rồi, buổi chiều cứ về nghỉ ngơi." Long Nghiễn nói với hai người nhân viên đang đứng trong bãi giữ xe.

"Không, không cần đâu, tôi còn có thể đi làm được, còn cậu?" Giám đốc Mỗ nói với thư ký Mệnh Tương Liên.

"Chừng ấy rượu thì tính cái gì, không thành vấn đề."

Sau đó, hai người nhìn thoáng qua nhau một cái, đều hiểu được đối phương đang suy nghĩ cái gì! Tổng giám đốc lãnh khốc lúc nào cũng ép nhân viên làm việc đến giọt máu cuối cùng mới thôi, vậy mà lúc này lại kêu bọn họ về nghỉ ngơi!

Ngày mai chắc chắn sẽcó công việc khủng bố nào đó làm cho bọn họ hộc máu đến chết a!

Hai người vừa mới thảo luận xong, liền nghe Tùy các ngươi. Long Nghiễn bước lên xe.

Xe đang chạy về công ty, Long Nghiễn mở tấm chắn giữa xe ra nhìn con đường phía trước, liền hỏi tài xế.

"Tại sao lại đi đường này?"

"A, kia, cái kia, ở quảng trường trung tâm có hoạt động gì đó làm kẹt xe." Thời điểm tài xế mở miệng đầu chảy đầy mồ hôi! Trong lòng tự an ủi, khoản thu nhập thêm này đúng là không nên nhận a.

Không để ý đến câu trả lời của tài xế, Long Nghiễn nhàm chán cầm tờ tạp chí lên đọc để giết thời gian.

Nhìn thời gian hẹn càng ngày càng tới gần, Long Nghiễn vẫn đang ngồi phía sau đọc tạp chí, tài xế mãnh liệt vừa nhìn kính chiếu hậu, vừa lau mồ hôi!

Cuối cùng bí hóa mà hóa liều!

"Tổng giám đốc, tôi thấy đoạn đường này một hồi nữa cũng không thể thông, nếu ngài không đợi kịp thì ở phía trước là khu phố thương mại, có thể bắt taxi a." Tài xế khẩn trương nhìn Long Nghiễn.

Long Nghiễn ngẩng đầu, nhìn thấy chiếc xe phía trước rõ ràng hơn nửa ngày cũng không dịch chuyển, hắn cảm thấy phiền chán, buông tờ tạp chí trong tay ra, mở cửa xe bước xuống.

Khán giả Long Nghiễn vừa xuống xe, nhập vào dòng người đi trên đường, tài xế vội vàng lấy điện thoại ra

"Uy, hắn đã đi rồi đó."

Xuân về hoa nở, thời tiết mát mẻ ấm áp làm cho người ta có cảm giác rất thoải mái. Long Nghiễn đi trên đường, cũng không có gấp gáp trở về mà thong thả nhìn cảnh sắc xung quanh, bất tri bất giác nhớ tới Nguyệt Tầm của hắn.

Thời gian đã qua nửa tháng rồi, Nguyệt Tầm của hắn chừng nào mới trở về đây? Tâm tình chờ đợi đến khó chịu nhưng hắn vẫn tự nói với mình, phải cho cậu thời gian.

Đem điện thoại đang cầm trong tay một lần nữa bỏ vào túi, Long Nghiễn từ bỏ ý định gọi điện thoại. Đành phải chờ đợi vậy.

Đi vài bước nhìn thấy chiếc xe quen thuộc phía trước, là chiếc xe thể thao màu đỏ, kế bên còn có chiếc BMWs màu đen. Không nghĩ rằng tại nơi đây có thể gặp được anh em nhà họ Chu, Long Nghiễn bước qua tính chào hỏi.

Hai chiếc xe đang dừng trước cửa một tiệm văn phòng phẩm, nơi này bình thường có rất nhiều nữ nhân lui tới, Long Nghiễn do dự một chút rồi mới đẩy cửa bước vào.

Trong cửa hàng lúc này cũng không có nhiều người, đại bộ phận đều là nữ nhân, không thèm để ý đến ánh mắt đầy tán thưởng tập trung trên người mình, Long Nghiễn hướng chỗ hai anh em kia đi đến.

Thoạt nhìn bọn họ dường như đang vì lựa chọn cái gì đó mà tranh chấp, không đợi hắn đi đến phía sau đã nghe Chu Sáng nói.

"Loại này chỉ dùng cho nữ nhân thôi, Nguyệt Tầm dùng căn bản không thích hợp!"

Nguyệt Tầm? Bọn họ đang mua đồ cho Nguyệt Tầm sao? Long Nghiễn dừng bước lại, không biết có nên đi qua hỏi hay không, hắn đã chuẩn bị tất cả cho Nguyệt Tầm rồi, chẳng lẽ còn thiếu thứ gì sao? Muốn người khác ra ngoài mua, mà không thèm nhờ hắn.

Trong lòng Long Nghiễn đầy ê ẩm.

"Không phải Nguyệt Tầm dùng, này vốn để đưa cho nữ nhân dùng." Chu Dương cũng nói tiếp lời của anh trai.

Cho nữ nhân?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!