Chương 8: Phỏng vấn

Là một người làm nhiệm vụ trăm trận trăm thắng đứng trên đỉnh kim tự tháp, tâm tính của Tô Hòa vẫn vô cùng mạnh mẽ.

Sau một thoáng hoang mang lo sợ, hắn nhanh chóng bình tĩnh lại, mặt cũng dày hơn bình thường.

Như thể quên sạch những lời cay nghiệt vừa rồi mình đã mắng hệ thống, Tô Hòa hiên ngang nói: [Tôi muốn vào công ty của nam chính.]

1551 còn đang trong trạng thái kinh hoảng, suýt nữa tưởng mình nghe nhầm: [Nhưng mà ký chủ, chẳng phải vừa nãy......]

Tô Hòa ngắt lời nó: [Cậu không thấy Chu Tần sắp vào tù rồi sao? Con chó điên Cố Trầm Chu đó sẽ không bỏ qua cho hắn, mà hắn cũng sẽ không bỏ qua tôi!]

Trong khoảng thời gian qua lại với Chu Tần, hắn đã sớm nắm rõ hoàn toàn tính cách con người này.

Tên đó thích thứ gì thì nhất định phải có được, thứ đã có được thì thà hủy đi cũng không để rơi vào tay người khác.

Một khi anh ta vào tù, chắc chắn sẽ khai ra hắn, lôi hắn xuống địa ngục cùng chôn theo.

Tô Hòa: [Cho nên tôi nhất định phải chứng minh rằng, giữ tôi lại bên ngoài vẫn có ích cho hắn.]

Vào công ty của nam chính, hắn sẽ có cơ hội tiếp cận một số thông tin.

Chỉ cần lấy lý do "báo thù" ra để che mắt, Chu Tần chắc chắn sẽ bảo vệ "quân cờ" quan trọng nhất, và giờ cũng là quân cờ duy nhất của hắn.

1551 chớp mắt, ngơ ngác nghiêng đầu, hoàn toàn không hiểu.

Nó vốn chẳng thể nào lĩnh hội được cái nhân cách vặn vẹo của Chu Tần, nên dĩ nhiên cũng không hiểu nổi hàm ý trong lời ký chủ.

Tô Hòa cũng không cho nó thời gian thích ứng, dứt khoát hạ lệnh: [Tóm lại, cậu phải nghĩ cách nhét được sơ yếu lý lịch của tôi vào bộ phận nhân sự của Cố Trầm Chu trong ngày mai.]

Đôi tai mèo máy vốn đang cụp xuống vì tủi thân bỗng dựng ngược lên, ngay cả giọng nói cũng trở nên hốt hoảng: [Ký chủ, chỉ một đêm thì quá gấp rồi!]

Việc đưa một bản sơ yếu lí lịch từ hư không vào nghĩa là nó phải đột nhập vào mạng nội bộ của một công ty lớn. Cho dù nó là một AI cao cấp đến từ Trung giới, nhưng hàng ngàn thế giới nhiệm vụ đều có các thuật toán khác nhau, nó không thể hiểu hoàn toàn trí năng của một thế giới trong thời gian ngắn được.

Đáng tiếc Tô Hòa hoàn toàn không để ý, hắn đã quen thói gây khó dễ cho hệ thống của mình. Dù đây là một hệ thống mới, vẫn không thoát được những lời gay gắt ác ý của hắn: [Nếu ngày mai tôi không thể đi phỏng vấn, thì cứ chờ tôi khiếu nại với Chủ thần, tiêu hủy cậu đi.]

Hắn đã sớm biết 1551 sợ nhất cái gì, phát hiện trong đầu không còn truyền đến tiếng phản bác nữa, trên gương mặt Tô Hòa thoáng hiện một tia đắc ý........

Sự uy h**p của Tô Hòa quả thật có tác dụng với 1551, cho nên đến tận khi hắn đã lên giường đi ngủ, 1551 vẫn còn bận rộn vì chuyện này.

Đuôi mèo máy cũng bởi vì thức trắng cả đêm mà rũ xuống, ngay cả ánh sáng vốn phát ra từ nó cũng trở nên ảm đạm đi.

Khi trời bắt đầu tờ mờ sáng, khoảng cách đến lúc ký chủ đi phỏng vấn chỉ còn chưa đầy 3 tiếng, mà nó vẫn chưa thành công. Dường như 1551 đã thấy được tương lai bị đưa đi tiêu hủy của mình.

QAQ

Đúng lúc ấy, một hồi chuông vui tươi vang lên, khiến chiếc đuôi mèo máy của 1551 giật mình dựng đứng.

Nó nhìn xung quanh, phát hiện tiếng chuông không phải đến từ nơi nào khác, mà chính là từ không gian của nó.

1551 tròn mắt, lúc này mới nhận ra có người gọi điện cho nó.

Đây là lần đầu tiên nó nhận được tín hiệu này.

Nó cẩn thận nhấn đồng ý, ngay khoảnh khắc nhìn thấy ảo ảnh của 999 từ từ xuất hiện, nó cảm động đến nỗi cái đuôi cứ vung qua vung lại.

"999!"

Đôi mắt điện tử của 999 sáng lên khi thấy 1551 bình an vô sự. Nếu nhìn kỹ, dường như bên trong còn có hàng vạn dữ liệu nhỏ vụt qua, mang đến cảm giác khoa học kỹ thuật có vẻ lạnh băng lại lý trí.

Thế nhưng, khi con mắt bình thường còn lại nhìn vào 1551, sự lo lắng đã hiện rõ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!