Cậu có thể thấy cảm xúc nơi đáy mắt Cố Trầm Chu bỗng chốc trở nên hoảng loạn và lo lắng, cậu chưa từng thấy người đàn ông này lộ ra biểu cảm như vậy.
Lần đầu tiên nhìn thấy, lại là trong hoàn cảnh này.
Người vừa mới giết Thần, giờ đây lại luống cuống vụng về dỗ dành người yêu đang khóc trong lòng.
Đầu ngón tay thô ráp lau qua đuôi mắt cậu, khiến nơi đó càng thêm đỏ.
Nước mắt cậu lại càng rơi dữ dội hơn.
"Đừng đẩy em ra."
Giọng nói nghẹn ngào, chỉ nghe thôi cũng khiến trái tim Cố Trầm Chu đau thắt lại.
Ngay cả trong khoảnh khắc chiến đấu kịch liệt nhất với Chủ Thần vừa rồi, hắn cũng chưa từng đau lòng đến thế.
"... Được."
Ánh sáng trắng sắp nuốt chửng họ.
Mắt của 1551 hoàn toàn bị nước mắt làm nhòe đi, cuối cùng hoàn toàn không nhìn rõ được chuyện gì đang xảy ra trước mắt.
Cậu vươn tay ôm chặt lấy Cố Trầm Chu, rốt cuộc cũng nhận ra sự ướt át trên mặt là do mình đang khóc.
Cơn đau trong tưởng tượng không xuất hiện, 1551 hoảng hốt mở mắt ra, muốn xác định xem Cố Trầm Chu có lừa mình không.
Cậu vẫn đang được ôm, còn luống sáng trắng kia đã dừng lại.
1551 lộ ra vẻ mặt kinh ngạc.
Cậu biết Cố Trầm Chu vừa mới g**t ch*t Chủ Thần, bây giờ đã không còn sức lực để ngăn cản vụ tự bạo này nữa.
"May mà đến kịp!"
Giọng nói của 999 vang lên sau lưng bọn họ.
Không gian trắng tinh bị xé ra một khe hở, không còn sức mạnh của Chủ Thần, không gian này không còn là một lồng giam kiên cố, ai cũng có thể tiến vào.
"999?" 1551 ngạc nhiên quay đầu lại, nước mắt trên mặt đã được Cố Trầm Chu lau sạch, chỉ còn đôi mắt đỏ hoe là dấu vết cho thấy cậu vừa mới khóc.
"Sao anh biết bọn em ở đây?"
Tuy hiện tại không gian này có chút mỏng manh, nhưng không có sự chỉ dẫn của Chủ Thần, làm sao anh ta vào được?
999: "Là tình cảm của em đã dẫn lối cho anh."
Nói xong câu này, một khối cầu sáng nhỏ từ sau lưng anh ta bay ra, vui vẻ bay đến, lượn quanh cậu và Cố Trầm Chu mấy vòng, cuối cùng đậu trên vai Cố Trầm Chu.
Ngay vào khoảnh khắc 1551 khóc, tình cảm của cậu đã cảm nhận được tất cả, liều mạng lao qua đây, dẫn đường cho tất cả bọn họ tiến vào không gian này.
Nhận ra trong mắt 1551 vẫn còn nghi vấn, 999 tiến lên mấy bước, sau đó giơ tay lên xé khe nứt không gian ra lớn hơn.
Ngay lập tức, đám đông dày đặc đứng sau lưng anh ta lộ diện.
999 đẩy kính, cười: "Em không phải nghĩ rằng một mình anh có thể giải quyết được vụ tự bạo của Chủ Thần đấy chứ?"
"Là chúng tôi!"
Những giọng nói khác nhau vang lên từ phía sau.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!