Chương 60: Đại Kết Cục (Thượng)

Hạ Tự nhìn người đàn ông không biết đã xuất hiện từ lúc nào và bằng cách nào, vẻ mặt đầy hoang mang và nghi ngờ: "Anh là ai?"

Đồng thời, ánh mắt hắn lại không kìm được mà nhìn về phía 1551 đang được ôm chặt trong lòng người nọ.

Đó là một 1551 mà hắn chưa từng thấy, giống như một chú mèo con đi lạc cuối cùng cũng gặp được chủ nhân của mình, thế là cuối cùng cũng gỡ bỏ mọi phòng bị, không còn lộ ra vẻ bất an khiến người ta đau lòng nữa.

Hoàn toàn trái ngược với dáng vẻ khi đứng trước mặt hắn.

Nhưng chính vì dáng vẻ này, cậu mới càng thêm sống động và chân thật hơn.

Hoàn toàn không giống như "chỉ là một hệ thống" mà hắn vừa luôn miệng nhấn mạnh.

Cố Trầm Chu không để ý đến Hạ Tự.

Hắn chỉ cúi đầu, nhẹ nhàng trấn an 1551 đang run lên trong vòng tay mình.

1551 run không phải vì sợ, mà vì khi nãy cậu đã cố gắng chống lại lực hút của Chủ Thần, cơ thể cậu đã hoàn toàn kiệt quệ, đến đứng cũng khó khăn.

Trước đây cậu vẫn luôn cảm thấy mình rất nhát gan, thế nhưng sau tất cả những gì đã trải qua... đã khiến cậu có một nhận thức hoàn toàn mới về bản thân.

Cậu còn định đi lấy bom để cho nổ tung vị trí quan trọng nhất của Trung giới này, ai có thể gan dạ hơn cậu chứ.

1551 không nhịn được cong mắt cười, cậu ngẩng đầu nói với người đàn ông đang nhìn mình bằng ánh mắt đầy đau lòng: "Không sao đâu, em ổn mà."

Cố Trầm Chu không nói một lời, đưa tay ra xoa đôi tai mèo của 1551, xoa hết lần này đến lần khác.

Đuôi mèo nhẹ nhàng cọ vào đùi người đàn ông, 1551 khẽ an ủi: "Anh xem, em thực sự không sao mà."

Đôi mắt đen thẫm của người đàn ông di chuyển từ khuôn mặt xuống người cậu, lập tức khóa chặt vào vài vết trầy xước và bầm tím lộ ra ngoài, cuối cùng dừng lại ở cổ tay sưng đỏ của cậu.

1551 dùng giọng điệu vô cùng lạc quan nói: "Chỉ là vết thương ngoài da thôi, đợi chúng ta về nhà là khỏi ngay ấy mà."

Hai chữ "về nhà" giống như một công tắc, lập tức chạm vào nơi mềm yếu nhất trong lòng người đàn ông.

Cuối cùng, khí thế lạnh lẽo trên người hắn cũng dịu đi đôi chút.

Giữa bọn họ, nhìn thì có vẻ như 1551 đang được ôm ấp an ủi, nhưng thực tế lại ngược lại, 1551 đang trấn an Cố Trầm Chu để hắn không nảy sinh thêm những cảm xúc cố chấp điên cuồng.

Hắn đã ở bên bờ vực mất kiểm soát, nhất là khi vừa rồi lại chứng kiến cảnh cậu suýt chút nữa bị bắt đi.

Cơn giận dữ đã tích tụ đến cực điểm.

Nhưng nhìn Cố Trầm Chu đang cuồng nộ như muốn giết người bất cứ lúc nào trước mắt, 1551 chỉ cảm thấy đau lòng.

Cậu không biết Cố Trầm Chu đã tốn bao nhiêu tâm huyết mới đến được Trung giới, nhưng từ mùi máu tanh không tan trên người hắn, cậu có thể cảm nhận được hắn chắc chắn đã phải trả cái giá mà người thường khó lòng chịu đựng nổi.

Đuôi mèo hết lần này đến lần khác chạm vào người đàn ông, cũng là đang nhẹ nhàng chạm vào những dây thần kinh đang căng như dây đàn của hắn.

Sự tàn độc trong mắt Cố Trầm Chu cuối cùng cũng tan đi từng chút một.

Nhưng đó cũng chỉ là trông có vẻ đã bình tĩnh lại, thực tế sát tâm đối với Chủ Thần không hề vì thế mà giảm đi nửa phần.

Cảm giác áp bức đáng sợ trong không khí đã biến mất, hay nói đúng hơn là đã được che giấu đi.

Hạ Tự cuối cùng cũng có thể thở ra một hơi để nói chuyện, hắn không dám mở lời với Cố Trầm Chu, chỉ có thể nhìn về phía 1551: "Anh ta là ai?"

1551 ló đầu ra khỏi lòng Cố Trầm Chu nhìn hắn một cái, giọng nói mang theo chút tự hào nho nhỏ: "Anh ấy là người yêu của tôi."

Hai chữ "người yêu" tựa như ngàn cân trút xuống, khiến hai người còn lại tại hiện trường đều choáng váng trong giây lát.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!