1551 không biết bên ngoài đã xảy ra chuyện gì. Sau khi mất đi góc nhìn rõ ràng vốn có của một hệ thống, nó chỉ có thể quan sát thông qua lớp vỏ hiện tại.
Vì câu nói vừa rồi của nam chính, lúc này nó chỉ muốn yên lặng làm một con rắn đồ chơi.
Đi được ra quốc lộ, chẳng bao lâu đã có người đi ngang qua. Cố Trầm Chu mượn được điện thoại, lập tức liên lạc cho người đến đón.
Người đến đón vừa nhanh chóng lại vừa chu đáo. Nghe nói sếp mình nhặt được một con rắn, còn đặc biệt mang theo một cái hộp trong suốt nuôi bò sát.
"Cố tổng, cẩn thận một chút." Trợ lý lo lắng nhìn hắn chuyển con rắn từ trong áo vest ra.
Dù gì thì đó cũng là một con rắn hoàn toàn hoang dã, bất cứ lúc nào cũng có thể nổi điên cắn người.
Mặc dù họ đã quen với sự thất thường của Tổng giám đốc Cố, nhưng lúc này họ vẫn không thể che giấu được sự kinh ngạc trong lòng.
Cẩn thận gì cơ?
1551 không nhịn được thò cái đầu nhỏ ra khỏi tay nam chính, đầu lưỡi nhỏ xíu căng thẳng phun ra vài cái.
Lẽ nào bọn bắt cóc đã quay lại?
Lần đầu tiên rời khỏi không gian hệ thống, nó hoàn toàn không ý thức được bản thân mình vốn có thể mang tính công kích.
Người đàn ông cử động mạnh hơn một chút, nó lập tức sợ hãi cắn đuôi mình, cuộn tròn thành một vòng tròn rụt rè.
Cố Trầm Chu khẽ cười một tiếng.
1551 nghi ngờ lén nhìn lên, nó hoài nghi nam chính đang chế giễu mình.
Nhưng khi ngước mắt nhìn, nó chỉ thấy được đường nét quai hàm rõ ràng của người đàn ông.
Vừa được đặt vào trong chiếc hộp trong suốt, nó đã cuộn mình cẩn thận trên khúc gỗ được đặt sẵn bên trong, cái đuôi có hơi căng thẳng lắc lư qua lại.
Tích phân mà Tô Hòa cho nó mượn không nhiều, cho nên thời gian mà nó có thể ở lại cũng rất ngắn.
Trong lòng 1551 vừa sợ hãi, lại không khỏi dâng lên một cảm giác vui sướng và mong chờ thầm kín.
Đây là lần đầu tiên nó có được "sự sống" của riêng mình trong thế giới thực.
Nếu một ngày nào đó, nó có thể thật sự dùng thân thể của mình đến thế giới này thì tốt biết bao...
Suy nghĩ này chỉ thoáng qua trong vài giây rồi nhanh chóng bị nó dập tắt.
1551 điên cuồng lắc đầu, cái đuôi nhỏ đang bị ngậm cũng buông thõng xuống.
Từ trước đến nay chưa từng có hệ thống nào muốn rời khỏi không gian hệ thống để đến thế giới thực, phản ứng này của nó chỉ là do bị nhiễm virus, là một mô
-đun cảm xúc thừa thãi và nặng nề.
Các hệ thống khác nói với nó, đợi sau khi nó kiếm đủ điểm tích lũy, nhất định phải loại bỏ hoàn toàn con virus này.
1551 còn chưa hoàn toàn thích ứng với thân thể mới, nó tự lắc mình đến chóng mặt rồi mềm nhũn "tạch" một tiếng, từ một con rắn nhỏ trắng tinh biến thành một vũng "kem".
Cố Trầm Chu nhìn có vẻ đang nghe thuộc hạ báo cáo kết quả điều tra của bọn họ, nhưng thực tế sự chú ý của hắn luôn dán chặt vào chiếc hộp acrylic. Nhìn thấy cử động ngốc nghếch này của nó, trong đáy mắt hắn thoáng loé qua ý cười mà ngay cả bản thân hắn cũng không hề hay biết.
Trợ lý suýt nữa đã nghĩ mình hoa mắt, anh ta không nhịn được tò mò không biết là con vật nhỏ nào có thể khiến Tổng giám đốc Cố để tâm đến vậy, chỉ là vừa định liếc mắt qua thì đã giật mình vì tiếng động truyền đến từ bên ngoài cửa sổ xe.
Cửa kính xe bị đập mạnh một cách gấp gáp. Tô Hòa đứng bên ngoài xe, vẻ mặt khó coi không thể che giấu.
Được Cố Trầm Chu đồng ý, trợ lý mới từ từ hạ cửa kính xuống: "Xin hỏi cậu có chuyện gì không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!