Sau một lúc im lặng, 1551 mới từ trong con hẻm nhỏ có phần tối tăm chui ra.
Giống như một chú mèo hoang nhỏ đầy cảnh giác, cậu mở to đôi mắt tròn xoe nhìn hắn.
Hạ Tự nhìn khuôn mặt lấm lem chút bụi nhưng không hề giảm đi vẻ xinh đẹp của cậu, hắn im lặng một hồi rồi mở miệng đầy châm chọc: "Không phải cậu sắp trở thành hệ thống cao cấp rồi sao? Sao giờ lại ra nông nỗi bị Chủ Thần truy nã toàn thế giới thế này?"
Từ sau lần gặp mặt ở Trung giới và bị vả mặt lần trước, thỉnh thoảng hắn lại nhớ đến 1551.
1551 không nói gì, cậu nhìn Hạ Tự, không biết người này có đáng tin hay không.
Bí mật mà cậu phát hiện thật sự quá lớn, cậu sợ nếu nói cho người khác biết trước khi mọi chuyện ngã ngũ sẽ gây ra nhiều vấn đề hơn.
Ít nhất hiện tại cậu vẫn chưa có ý định tự thú ngay lập tức.
1551 nói: "Chỉ là có chút hiểu lầm cần giải quyết, anh có thể đừng nói với người khác là đã gặp tôi không?"
Việc cậu cần làm bây giờ là tìm cách kiếm được thứ gì đó có thể gây nổ, ở Trung giới có thể mua được bom và các vật phẩm tương tự, dùng để phá hủy công xưởng gia công hệ thống kia là tốt nhất.
Cậu muốn giải phóng tình cảm trong những chiếc lọ kia, trong đó cũng bao gồm cả tình cảm của chính cậu.
Hạ Tự nhìn đôi mắt rõ ràng đang suy tính đến chuyện khác, nhưng lại sáng một cách lạ thường của cậu, ngón tay đặt bên người co giật một hồi, cuối cùng vẫn đồng ý: "Cậu đi theo tôi về chỗ ở, tôi có thể tạm thời cung cấp cho cậu một nơi tá túc."
1551 có hơi bất ngờ nhìn anh ta: "Cảm ơn."
Rất nhanh, Hạ Tự không biết tìm đâu ra một chiếc nón lá tre đen lớn đội lên cho 1551.
Nếu để 1551 một mình đội nón che che đậy đậy đi trên phố, chắc chắn sẽ bị người khác nhắm tới, nhưng có một con người đi bên cạnh thì lại khác.
Hạ Tự đưa cậu về nhà mình.
Tại đó, 1551 nhìn thấy một hệ thống hoàn toàn xa lạ, cậu ta có vóc dáng tương đương cậu, mái tóc đen mềm mại và đôi mắt đen có đường nét hơi tròn
Ngay cả những bộ phận máy móc cũng là trang bị gắn ngoài giống cậu, có điều trên đầu cậu ta là đôi tai chó trắng muốt, sau lưng là chiếc đuôi chó trắng hơi cuộn lại, bông xù giống như chó Samoyed.
Nếu là người ngoài nhìn vào, e rằng sẽ cảm thấy có vài phần giống cậu.
Nhưng 1551 lúc này có chút lơ đãng nên không phát hiện ra điều đó, cậu đưa tay ra chào hỏi hệ thống này.
Từ cuộc trò chuyện của hai người công lược đi ngang qua lúc nãy có thể biết được, Chủ Thần không yêu cầu các hệ thống tiến hành tìm kiếm cậu, vì vậy bị các hệ thống khác nhìn thấy cũng không sao.
Điểm này cậu ngược lại phải cảm ơn sự đa nghi của Chủ Thần, đã cho cậu một đường sống.
Hệ thống này chỉ lạnh lùng nhìn cậu một cái, giữ phép lịch sự gật đầu nhẹ, sau đó bưng ly nước đi vào căn phòng nhỏ của mình.
Lúc Hạ Tự nhìn thấy họ gặp nhau, trong lòng mơ hồ có chút chột dạ.
Quả thực hắn đã tìm một hệ thống mới theo hình mẫu của 1551, nhưng hắn không bao giờ tìm được một hệ thống có tính cách tương tự như 1551 nữa.
1551: "Tôi nhớ lần trước gặp anh, hệ thống của anh là một cô gái mà."
Hạ Tự cảm thấy hơi bực bội, không biết là giận bản thân hay vì điều gì khác, giọng điệu cũng trầm xuống: "Tôi lại đổi cái khác rồi, dù sao các cậu cũng chỉ là hệ thống, đều là công cụ không có tình cảm mà thôi."
Bị vứt bỏ tự nhiên cũng sẽ không buồn, đối với họ mà nói, người sử dụng mình là ai thì có gì khác biệt đâu.
Không phải.
Có một khoảnh khắc, 1551 muốn mở miệng phản bác, may mà cậu phản ứng kịp thời ngậm miệng lại.
Hạ Tự: "Tôi không biết tại sao Chủ Thần lại truy nã cậu, cũng không muốn rước họa vào thân, cậu tự ở lại một lát rồi đi đi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!