Chương 58: Đừng Trốn Nữa, 1551

Cảm giác chạm vào thứ nhầy nhụa đó khiến cậu buồn nôn.

1551 cố nén cảm giác muốn ói, tiếp tục leo lên trên. Cuối cùng cậu cũng vượt qua được những sợi dây rốn ấy, chạm đến thứ sinh vật khổng lồ màu đỏ thẫm không rõ nguồn gốc này.

Cảm giác phập phồng như đang hô hấp, giống hệt một vật sống nào đó.

Nhưng ngoài nỗi sợ dâng lên từ sâu trong lòng, 1551 nhìn khối thịt đỏ lớn trước mắt mà chỉ thấy ghê tởm.

Không chỉ vì vẻ ngoài xấu xí, mà còn là sự bài xích theo bản năng, một loại chán ghét tự nhiên khiến cậu muốn tránh thật xa.

1551 vỗ vỗ ngực mình, sau khi ổn định tâm trạng rồi mới siết chặt nắm đấm nhỏ, đấm vào nó.

Tiếng nắm đấm chạm vào thịt vang lên từng tiếng một.

Trong không gian khổng lồ quá mức trống trải này, tiếng vang thậm chí còn vọng lại.

Nhưng dù đánh đến mức xương ngón tay đỏ lên, da tróc rướm máu, khối thịt khổng lồ kia vẫn không hề bị tổn hại gì.

Giống như đấm vào một tảng mỡ béo sẽ đàn hồi lại, cảm giác đau đớn truyền đến cho chính mình, còn nó thì lập tức hồi phục lại như cũ.

1551 không ngây thơ nghĩ chỉ dùng nắm đấm là có thể phá hủy thứ này. Cậu dần trượt xuống, trở lại mặt đất ban đầu, rồi quay đầu tìm kiếm khắp nơi xem có gì hữu dụng không.

Cậu chợt nghĩ đến những chiếc lọ mà mình không thể chạm tới.

Nơi này chẳng phải có thứ giúp cậu "cao lên" rồi sao?

1551 không màng nghỉ ngơi, lau đi mồ hôi trên trán rồi tiếp tục chạy về hướng cũ.

Khác với tâm trạng thấp thỏm không yên lúc đến, lúc này cơn phẫn nộ khi chứng kiến sự thật xấu xí đã lấn át mọi cảm xúc khác.

Nếu là những hệ thống khác chưa từng có sự chuẩn bị tâm lý, lúc nhìn thấy tất cả những điều này, e rằng đã sụp đổ niềm tin, tam quan vỡ nát, lý trí không sao duy trì nổi.

1551 tiếp nhận nhanh một cách lạ thường, thời gian quá cấp bách, cậu không có dư dả cho đau buồn hay bi thương.

Cậu không biết lúc nào Chủ Thần sẽ tìm được mình, nhưng không cần nghĩ cũng biết, bây giờ Hắn nhất định vô cùng căm hận cậu, chắc chắn sẽ không dễ dàng tha cho cậu.

Nếu không phải vì Cố Trầm Chu, có lẽ bây giờ cậu đã bị bắt lại vào không gian trắng tinh của Chủ Thần rồi.

Nhưng việc Hắn chưa xuất hiện ngay, chứng tỏ có điều gì đó giữ chân Hắn lại, hoặc Hắn đã tạm thời mất dấu cậu rồi.

Đây là cơ hội duy nhất để cậu lật đổ Chủ Thần.

Chắc chắn Chủ Thần không ngờ được rằng chính Hắn lại là người tự tay vén tấm màn sự thật đẫm máu ra trước mắt cậu.

Khi đã nhìn thấy tất cả, 1551 không thể nào giả vờ không biết được.

Dù cái giá của việc phá hủy tất cả có là mạng sống của bản thân, cậu cũng chấp nhận.

Ánh mắt 1551 càng lúc càng kiên định, khuôn mặt vốn được nuôi dưỡng vô cùng trắng nõn hồng hào, giờ đã bị mồ hôi và bụi bẩn làm lấm lem, trên chóp mũi còn có vệt đỏ trông đầy đáng thương.

Dù có hơi nhếch nhác, nhưng cũng không làm tổn hại đến ngoại hình vốn tinh xảo của cậu, thậm chí còn mang theo nét mong manh dễ khiến người khác xót xa.

Nhưng ẩn dưới sự mong manh đó là sức sống mãnh liệt đến mức khiến Chủ Thần cũng phải chịu thiệt.

1551 thì thầm xin lỗi người nằm gần cánh cửa nhất, ôm anh ta từ chiếc giường nhỏ đặt xuống đất.

Người hôn mê không thể dùng sức, nặng chẳng khác nào mấy bao xi măng cộng lại.

1551 vốn đã kiệt sức từ lúc trước, nhưng cậu vẫn nghiến răng chống đỡ, không để người đó va đập vào đâu, nhẹ nhàng đặt anh ta xuống.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!