Chương 50: Vườn Hươu

1551 mở mắt ra, phát hiện mình đang được người ta ôm, còn đang gối lên cánh tay của người đó.

Sau một lúc mơ màng, đôi mắt ươn ướt buổi sớm mai phản chiếu đôi mày sắc bén của Cố Trầm Chu, cặp mắt luôn mang theo vẻ sắc lạnh kia lúc này đang nhắm nghiền.

Họ ở rất gần nhau, có thể thấy rõ cả đêm qua hai người đã ôm nhau ngủ bằng tư thế thân mật đến nhường nào.

Chậm chạp chớp chớp mắt, trên mặt 1551 dần dần hiện lên vệt hồng.

Cậu nhớ lại tất cả mọi chuyện xảy ra dưới màn pháo hoa đêm qua.

Bộ não vốn đang choáng váng vì men rượu, bắt đầu từ sau câu tỏ tình kia đã trở nên tỉnh táo, rồi lại vì nụ hôn không mang theo d*c v*ng ấy mà trở nên say đắm.

Cậu chỉ nhớ, sau đó pháo hoa tiếp tục nở rộ, Cố Trầm Chu ôm cậu ngắm rất lâu.

Rồi cơn buồn ngủ kéo tới, sau khi uống rượu lại càng dễ chìm vào giấc ngủ sâu. Được bao bọc bởi mùi hương lạnh độc đáo trên người Cố Trầm Chu, cậu cảm thấy an tâm hơn bình thường.

Như thể đoán trúng tâm trạng của cậu, đúng lúc 1551 nhớ lại hết mọi việc, Cố Trầm Chu mới chậm rãi mở mắt, trong đáy mắt là sự tỉnh táo.

Hắn đã tỉnh từ sớm, chỉ là hệ thống nhỏ ngủ say sưa trong lòng khiến hắn cảm thấy quá đáng yêu, không nhịn được mà ôm thêm một lúc, không nỡ buông tay.

"Chào buổi sáng."

Giọng nói trầm thấp mang theo chút khàn khàn khi vừa tỉnh dậy, chỉ mỗi 1551 nghe được. Cậu cảm thấy màng nhĩ như rung lên, tai không chỉ ngứa mà còn nóng.

Cậu hít sâu một hơi rồi rất nhỏ giọng nói: "Chào buổi sáng."

Đáng yêu đến mức khiến người ta chỉ muốn hôn một cái.

Cảm giác được ánh mắt nóng rực của hắn rơi lên tai mình, 1551 vừa định ngơ ngác ngẩng đầu thì có hơi thở áp sát.

Sau đó là một nụ hôn nhẹ như lông vũ đáp xuống.

Sắc mặt 1551 lập tức đỏ bừng như một quả cà chua nhỏ, không chỉ vì bị hôn lên tai, mà còn vì cậu cảm nhận rất rõ ràng rằng từ lúc cậu tỉnh lại, một nơi nào đó trên người Cố Trầm Chu cũng từ từ... thức giấc.

Là một nhân vật chính đã thanh tâm quả dục lâu như vậy, buổi sáng có tình huống này xuất hiện thực sự rất bình thường.

Nhưng cậu cảm giác mình bị vật nguy hiểm ấy chạm vào, hoảng đến mức không dám động đậy, tròn mắt như một con thú nhỏ bị dọa sợ.

Cố Trầm Chu khẽ cười một tiếng: "Tiểu Dị, anh không phải người tốt."

Họ đã xác định quan hệ, sự thân mật thuộc về người yêu khiến hắn không cần phải cố ý đè nén phản ứng thành thật nhất của cơ thể mình nữa.

Những ý nghĩ tựa vực sâu địa ngục kia luôn thì thầm muốn kéo cậu xuống cùng hắn, vào lãnh địa thuộc về hắn, triệt để nhiễm lấy mùi hương của hắn.

Hắn vốn là một kẻ méo mó.

Những kẻ xuyên không hết lớp này đến lớp khác gục ngã trong tay hắn đã không nói sai, hắn chính là một kẻ điên.

Thậm chí những lời lẽ độc địa kia của họ, đối với hắn mà nói cũng chỉ là một hình thức khen ngợi khác mà thôi.

Tay Cố Trầm Chu khẽ v**t v* hàng mi đang không ngừng run rẩy của 1551, động tác rất nhẹ nhàng, nhưng tình yêu xen lẫn trong đó lại không hề đơn giản như bề ngoài.

Hắn như đang v**t v* một món bảo vật, lại như đang đối xử với vị thần của riêng mình vô cùng cẩn trọng.

Hắn trông đợi vị thần đó đáp lại mình.

Mà phản ứng của 1551 lại đáng yêu hơn trăm lần so với tưởng tượng của hắn.

Cậu giống như một chú chó con cụng cụng vào người hắn, mái tóc nhỏ dựng lên, rồi bất thình lình ngồi bật dậy, vì quá xấu hổ mà vô thức muốn né ra xa. Nhưng rất nhanh cậu phát hiện cánh tay hắn vẫn đang ôm lấy mình.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!