Chương 5: Rắn độc

Ánh mắt vốn u ám của Cố Trầm Chu, sau khi nghe thấy lời cảnh cáo non nớt kia, bỗng chốc thoáng biến đổi.

Tựa như một khối băng lạnh lẽo bị một giọt nước thấm vào, sự thay đổi lặng lẽ này không ai phát hiện ra.

Vì 1551 lúc này đang bận rộn khuyên can ký chủ nên không phát hiện, nó lắc đầu như trống bỏi trong không gian nhỏ bé của mình, nghĩ đến việc ký chủ không nhìn thấy được, nó lại vội vàng lên tiếng: [Rắn độc rất nguy hiểm, nam chính sẽ gặp nguy hiểm đến tính mạng đó.]

[Tôi đã học qua sơ cứu, hơn nữa nam chính còn có hào quang nhân vật chính mà.] Tô Hòa đáp lại với vẻ cực kỳ thiếu kiên nhẫn, chỉ là nhìn bề ngoài hắn vẫn giữ nguyên dáng vẻ một bông sen trắng kiên cường.

Cố Trầm Chu im lặng lắng nghe cuộc đối thoại của họ. Nếu là trước đây, hắn tuyệt đối sẽ không để một kẻ xuyên không có ý đồ xấu này đi theo mình lâu đến thế mà vẫn bình yên vô sự. Thế nhưng hiện tại, hắn lại chẳng muốn để tâm, chỉ muốn biết cái hệ thống kỳ quái kia định làm gì.

Tô Hòa thấy 1551 không chịu phối hợp, bèn tung ra lời đe dọa hiệu quả nhất: [Trong vòng một phút mà tôi không thấy rắn độc xuất hiện, tôi sẽ đi khiếu nại cậu với Chủ Thần.]

1551 lập tức im bặt, đôi mắt tròn xoe mở lớn.

Không một ai trong số họ để ý rằng, nam chính đứng ngay trước mặt họ lúc này, đang khẽ nhếch khóe môi lên một độ cong lạnh lẽo, tràn đầy ác ý.

Tô Hòa cảm thấy một luồng khí lạnh từ lòng bàn chân lan thẳng lên khiến hắn không nhịn được mà rùng mình, nhưng khi hắn ngẩng đầu nhìn lại, ngoài bóng lưng cao ngất của nam chính thì chẳng thấy gì cả.

Tên kia còn chẳng thèm quay đầu, bản thân mình hoảng hốt cái gì chứ?

Tô Hòa tự véo mình một cái, gương mặt vẫn giữ nguyên dáng vẻ chuyên nghiệp, nhưng trong lòng lại nghiến răng nghiến lợi, âm thầm đếm ngược với 1551.

Nếu chỉ nhìn bề ngoài, tuyệt đối chẳng ai tin được gã thanh niên có gương mặt thuần lương kia lại ẩn giấu những ý nghĩ độc địa như thế.

1551 chỉ có thể buộc lòng mở cửa hàng hệ thống, nhưng lại phát hiện ra vì rào cản thế giới, trong cửa hàng không bán bất kỳ sinh vật sống nào.

Vậy nên con rắn độc mà Tô Hòa muốn đương nhiên cũng không có.

Nó là một hệ thống mới vào nghề không lâu, chưa bao giờ gặp phải tình huống này, chỉ có thể thành thật trả lời.

Thế nhưng Tô Hòa lại chẳng muốn bỏ qua: [Tôi nhớ là hệ thống có thể tạm thời xuất hiện ở thế giới nhiệm vụ dưới hình dạng sinh vật, cậu dùng điểm tích lũy biến mình thành một con rắn độc đi.]

Nghe câu nói đó, hai người còn lại đều có phản ứng riêng.

1551 thì lo lắng thấy rõ, còn ánh mắt của Cố Trầm Chu lại càng thêm thâm trầm.

1551: [Ký chủ, điểm tích lũy của tôi không đủ.]

Nó lo lắng đứng bật dậy khỏi ghế, đi vòng quanh trong khoảng không gian nhỏ hẹp của mình, đôi tai mèo máy trên đầu vì căng thẳng mà ép xuống mức thấp nhất, gần như sắp bốc khói.

Nó chưa bao giờ thấy yêu cầu nào vô lý đến vậy.

Lại còn muốn hệ thống của chính mình đi tấn công nam chính?

Sự khó xử của hệ thống nhỏ không hề khiến Tô Hòa áy náy chút nào, hắn dùng một tư thế trịch thượng đưa ra một điều kiện cực kỳ vô lý: [Tôi có thể cho cậu mượn, chỉ cần lần này cậu làm tốt, tôi sẽ không bắt cậu trả lại.]

Rõ ràng là yêu cầu của hắn, nhưng lại nói ra với giọng điệu của kẻ ban ơn.

Đối mặt với hệ thống, Tô Hòa hoàn toàn lười giả vờ, ở góc độ mà hắn tự cho là người khác không thấy được, ánh mắt hắn đầy ác độc và cay nghiệt.

Thấy cứ tiếp tục chần chừ thì bọn họ sẽ hoàn toàn rời khỏi đường núi, Tô Hòa đưa ra tối hậu thư.

Nghe hắn lại nhắc đến việc khiếu nại, 1551 chỉ có thể buộc lòng dùng số điểm tích lũy đột nhiên xuất hiện trong tài khoản của mình để đổi lấy một vật chứa tạm thời.

Sau một cơn choáng váng kỳ lạ, 1551 phát hiện mọi thứ trước mắt đã có sự thay đổi rất lớn. Góc nhìn của nó đã thay đổi, thấp đến mức chỉ có thể nhìn thấy những bụi cỏ dại xung quanh, mà cảm giác thô ráp của bùn đất lại truyền đến cơ thể nó một cách rõ ràng.

Nó thật sự đã đến thế giới bên ngoài rồi!

1551 không thể tin nổi nhìn vào chính mình.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!