Chương 49: Tỏ Tình

Cái đầu nhỏ của 1551 dần trở nên mơ màng, cậu nhìn những ly rượu kia, dần dần quên mất lời dặn của Cố Trầm Chu.

Từng ly rượu trái cây màu sắc rực rỡ cứ thế trôi xuống bụng, tuy nồng độ không cao nhưng khổ nỗi đây là lần đầu tiên cậu tiếp xúc với cồn, thoắt cái đã uống quá nhiều, khuôn mặt nhỏ đỏ bừng lên trông cực kỳ rõ ràng.

Cậu ôm chai bia mang vị đắng lúc ban đầu vào lòng, cuối cùng ngay cả chai đó cũng uống cạn.

"Tiểu Dị..." Cố Trầm Chu lại bước vào ban công, khi nhìn thấy cảnh này, vẻ mặt hắn khẽ khựng lại.

1551 mờ mịt ngẩng đầu lên, sau khi nghe thấy giọng nói của hắn thì theo bản năng để lộ lúm đồng tiền ngọt ngào: "Chào anh, Trầm Chu."

Cậu còn đưa tay ra vẫy vẫy.

Không phải Cố tổng, là Trầm Chu.

Ý cười nơi đáy mắt người đàn ông không kìm được mà hiện lên.

Dưới ánh nhìn như thế, dường như bất kỳ hành động nào của cậu cũng đều được cho phép.

1551 bỗng cảm thấy một loại cảm xúc khó gọi tên, có chút giống tủi thân.

Đầu óc hoàn toàn bị rượu làm cho choáng váng. Đôi mắt phủ hơi nước yên lặng nhìn hắn.

Cậu nghe thấy hắn khẽ thở dài một tiếng, sau đó nhẹ nhàng lấy chai bia rỗng khỏi tay cậu: "Tôi chỉ đi gọi một cuộc điện thoại, sao em đã say rồi."

"Anh đi gọi điện thoại cho ai vậy?"

1551 nhìn về phía điện thoại của hắn, không vui mà nhíu mày.

Cố Trầm Chu: "Bí mật, lát nữa em sẽ biết."

Hắn ngồi xuống ngay bên cạnh 1551, một mùi hương thoang thoảng hòa quyện với mùi rượu trái cây ngọt ngào đột nhiên được khuếch đại lên.

Là hệ thống nhỏ đã sán lại gần.

Cố Trầm Chu đã nghĩ đến rất nhiều phản ứng có thể xảy ra sau khi hệ thống nhỏ say, duy chỉ có không ngờ tới cậu lại trở nên hoạt bát và bám người như thế này.

Nhưng hắn lại có cảm giác mơ hồ rằng, đây là một mặt khác mà hệ thống nhỏ chưa từng để ai thấy, cũng là mặt chân thật nhất.

Hắn nhìn 1551 dùng đôi mắt to lấp lánh nhìn mình chằm chằm, bên trong có sự tò mò rõ ràng.

Không đợi hắn mở lời, 1551 đã trực tiếp đưa tay ra: "Ể?"

Cậu véo má của Cố Trầm Chu.

Cố Trầm Chu: "..."

Dù có bị kéo ra ngoài một chút, vẻ đẹp trai trên khuôn mặt này cũng không vì thế mà giảm đi quá nhiều.

1551: "Tại sao chúng ta không giống nhau?"

Cố Trầm Chu bật cười.

Nhưng ý cười chưa kịp kéo dài thì đôi tay nghịch ngợm của cậu đã trượt xuống dưới.

1551 phát ra âm thanh sầu não chân thành: "Những chỗ khác cũng không giống, người anh cứng ngắc à."

Cậu còn định vén áo lên để véo thử phần thịt mềm bên hông mình, nhưng đã bị ngăn lại, một vệt trắng nhanh chóng lướt qua trong đêm, lại bị vạt áo được kéo xuống che đi.

Khoảng cách giữa hai người vì thế mà gần đến mức hoàn toàn dựa vào nhau.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!